Chương 26: (Vô Đề)

Tối hôm đó, Lục Yên nằm trên giường, ngây ngốc nhìn trần nhà. Bần thần không có ý định đi ngủ.

Cầu thang vang lên tiếng bước chân, không cần nghe kỹ cũng biết Lục Trăn đã về.

Đối với âm thanh của bố, cô rất mẫn cảm, vì nhà chỉ có hai bố con, mỗi tối cô đều có thể nghe thấy tiếng bước chân lên tầng của ông.

Ông tan làm về nhà, đều sẽ đứng trước cửa phòng mấy phút, nghe tiếng cô ngủ rồi thì sẽ không quấy rầy nữa, nếu chưa ngủ sẽ gõ cửa dặn cô đừng thức khuya.

Lục Yên mở cửa, nhó đầu ra gọi: "Bố, lại cùng chú Lương Đình chạy đi đâu chơi đó!"

Lục Trăn vội che miệng cô lại, thấp giọng: "Suỵt, đừng gọi bậy, nói con biết, không được để đến tai ông nội! Nếu không sẽ dọa ông cao huyết áp mất!"

Lục Yên nhún nhún vai, không hề để tâm, dù sao ông nội cũng sẽ không tin, giống như Lục Trăn đó giờ vẫn luôn không tin vậy.

Cô lẩm bẩm nói: "Rốt cuộc là vì nước vì dân làm chuyện gì mà mỗi tối đều về muộn vậy."

"Là chuyện của người lớn, con nít đừng quản."

"Xời."

Bây giờ bắt đầu giở giọng lớn nhỏ rồi đấy.

So với mấy ngày trước lặn mất tăm, bây giờ Lục Trăn đã có vài phần ra vẻ mình là bố, nói chuyện không thoải mái không kiêng kỵ gì như trước nữa, thậm chí mấy từ chửi tục thô thiển cũng dần bỏ đi.

Ít nhất, trước mặt Lục Yên, anh sẽ không nói tục nữa.

Cho nên làm bố và anh trai đúng là không giống nhau. Anh trai thì có thể thoải mái bắt nạt em gái, giành tiền tiêu vặt với em gái, nhưng làm bố thì không thể như thế.

Lục Yên bước đến vỗ vai anh, nói: "Đừng quên, bây giờ bố chỉ lớn hơn con một tuổi!"

"Một tuổi thì làm sao, dù có lớn hơn con một phút, bố mãi mãi là bố con."

Lời nói này…

Lục Yên không thể phản bác.

Lục Trăn về phòng, nằm ngả ra, Lục Yên lập tức đi vào theo, ngồi bên mép giường.

Lục Trăn lười ngẩng đầu dậy, lười biếng nói: "Muộn thế này rồi, muốn làm gì?"

"Gặp một vài chuyện, muốn nghe ý kiến của bố."

Kiếp trước, trong những năm tháng trưởng thành của mình, gặp bất cứ chuyện gì cô cũng sẽ xin ý kiến Lục Trăn. Vì bên cạnh cô không còn một người thân nào ngoài bố, Lục Trăn trở thành tấm gương duy nhất của cô, gặp chuyện cô đương nhiên sẽ hỏi ông.

Bây giờ cũng không có ngoại lệ.

Hai mí mắt Lục Trăn đã đánh nhau để nhắm lại rồi, nhưng là lần đầu làm bố, anh vẫn nhẫn nại ngồi dậy, xoa xoa đầu cô: "Nói nghe xem nào."

"Thì là, nếu có một người, bố biết rõ tương lai sẽ ức hiếp bố, thậm chí làm tổn thương người thân của bố, nhưng bây giờ bố phải nhìn hắn đi sai đường, lại cảm thấy lương tâm bất an, dù gì bây giờ con người hắn cũng rất tốt..."

Dựa vào chỉ số thông minh khiến người khác đau đầu của mình, Lục Trăn còn chưa đạt đến trình độ hiểu sự thật sau phép ẩn dụ.

Anh chính nghĩa nói: "Ức hiếp bố có thể, nhưng tuyệt đối không thể làm tổn thương người nhà của bố, dù hắn bây giờ tốt với bố thế nào đi nữa, nhưng cũng có giới hạn."

Đúng vậy, người nhà chính là giới hạn của Lục Trăn.

Lục Yên trầm mặc giây lát, ánh mắt kiên định hơn nhiều.

"Con hiểu rồi, bố."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!