Trong phòng bi-a, Lục Trăn đang nhoài người đánh bóng, bóng đập vào lưới, cả bàn đều chấn động.
Có thể thấy được khóe mắt anh tràn ngập tức giận.
"Rốt cuộc là ai, lại mời đến cả người của Bộ Công Thương đến, giúp thằng đó đăng đàn tẩy trắng."
Tần Hạo không cam lòng nói: "Không dễ gì mới đấu lại được một ván, giờ lại hòa rồi."
Lục Trăn ôm gậy đứng thẳng dậy: "Lần này chưa xử đẹp được hắn, còn lần sau, lần sau nữa, là người thì kiểu gì cũng để lộ tật xấu."
"Thẩm Quát hành động đoan chính, chúng ta muốn tìm ra được nhược điểm của cậu ta không hề dễ dàng" Lương Đình ngồi bên bàn bóng, đưa tay khịt mũi, trầm tư nói: "Thẩm Quát ghi thù rất lâu, lần này chúng ta đi báo án, cậu ta sẽ phản kích đấy."
"Phản thì phản, ông đây không thèm sợ!" Lục Trăn trợn trắng mắt: "Bây giờ tớ chỉ muốn bóp chết thằng nhãi nào đi nói giúp hắn."
Lục Yên ngồi bên bàn bóng, cầm Coca dứt khoát uống một ngụm.
Lục Trăn hỏi cô: "Em biết ai không?"
"Loại người ăn cây táo rào cây sung như thế con làm sao biết được chứ!" Lục Yên khoát tay, chột dạ cười cười.
Lương Đình bỗng nhìn về phía cô: "Ăn cây táo, rào cây sung? Từ này dùng rất thú vị nha, sao em biết tên đó ăn cây táo rào cây sung?"
Lục Yên thật sự muốn khóc rồi, thê thảm nhìn Lương Đình, đôi mắt cầu cứu, chú à, tha cho cháu.
Lương Đình cười cười, vào lúc Lục Trăn còn chưa hiểu ý đó đã đổi đề tài sang chuyện phòng game.
Nhắc đến chuyện này, Lục Trăn rất ảo não, anh ấp ủ kế hoạch mở một quán game vĩ đại, nhưng cuối cùng lại chết ngay trong trứng chỉ vì thiếu hụt tài chính.
Lương Đình nói: "Không sao, chúng ta không mở quán game nữa, có thể làm việc khác mà, ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có cao thủ, Thẩm Quát bán đĩa còn kiếm được nhiều tiền thế, chúng ta ba người Chư Cát Lượng, còn không bằng một mình Thẩm Quát sao?"
"Ý cậu là, chúng ta cũng đi bán đĩa?"
"Bán đĩa chỉ là ví dụ thôi, cậu xem, đến cô nhóc nhà mình đến công viên đàn hát còn kiếm ra tiền nữa là, thế gian này, con đường kiếm tiền rất rất nhiều."
"Nói cũng đúng."
Lục Yên cạn lời nhìn bọn họ: "Bố, bố không thể cứ vâng lời ông nội, chuyên tâm học tập, tương lai ngoan ngoãn tiếp quản công ty sao?"
Lục Trăn bĩu bĩu môi: "Vậy thì quá mất mặt!"
"..."
Lương Đình lấy điều khiển mở tivi lên, trên màn hình đang trực tiếp một trận bi-a.
Lục Yên nhận ra tuyển thủ trên tivi, năm đó cậu là tuyển thủ có tiềm lực, thiên tài Dương Phong.
Lục Trăn là người yêu thích bi-a, kiếp trước ở nhà sưu tầm không biết bao nhiêu là hình ảnh những ngôi sao bi-a, cho nên Lục Yên nhận ra ngay Dương Phong.
"Trận này không cần xem, Dương Phong chắc chắn thắng."
"Kiều Trị tuyệt đối không phải đối thủ của anh ấy."
Lục Yên nói: "Anh ấy sẽ thua."
"Con nhóc này nói gì vậy chứ!" Lục Trăn kéo kéo bím tóc cô: "Đừng có nói lung tung."
"Con nhớ tỉ số là 18:9, Dương Phong mắc sai lầm."
Đám con trai cũng không để lời nói của cô trong lòng, mà sau đó rất nhanh, tỉ số nhanh chóng bị Kiều Trị san bằng, vẻ mặt đám con trai hiện lên chút mất mát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!