Thẩm Quát và Chung Khải thay phiên nhau bán hàng, lúc Thẩm Quát đi học thì Chung Khải bán, tan học sẽ đến lượt Thẩm Quát.
Thời gian này làm ăn rất tốt, gần như mỗi ngày đều thu nhập hơn trăm tệ, số tiền này gấp mấy lần những công việc trước đây của Thẩm Quát.
Cho nên Chung Khải nói không sai, năm nay làm ăn là đúng nhất. Đừng nhìn mấy việc buôn bán nhỏ này thôi, đến tương lai hai, ba mươi năm sau nói không chừng những tên nhà giàu đều đi lên bằng nghề buôn bán nhỏ như cậu.
Nhưng Thẩm Quát cũng dần dần phát hiện có gì đó không đúng, gần đây những người đến mua đĩa, hình như đều là đàn ông con trai.
Không những vậy, lúc mua đĩa, vẻ mặt họ rất kỳ cục, nhìn trước ngó sau, thần thần bí bí, như thể đang làm chuyện xấu không bằng, còn cẩn thận hơn vào phố đèn đỏ.
Có mấy lần, Thẩm Quát thấy bọn họ mở đĩa ra chọn tới chọn lui, mỗi lần mua đến hơn mười cái.
Có một hôm, cuối cùng anh cũng nhịn không được hỏi một tên con trai mua một lúc 20 cái đĩa: "Hôm qua anh mới đến mua mà, bây giờ còn mua nhiều vậy, xem hết sao?"
"Xem hết xem hết chứ, một đêm tôi xem 10 bộ lận!"
Thẩm Quát mở to mắt, mấy tên này xem đĩa là cơm ăn đấy à!
Ngay từ đầu, Thẩm Quát đã thấy khó hiểu, cho đến khi Lục Trăn vô duyên vô cớ gây sự với anh, anh bèn vội vàng đến dưới cầu tìm Chung Khải, lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên gầy gò đang tranh chấp với Chung Khải.
"Cậu không thể đưa cái đĩa tôi muốn ngay cho tôi sao!"
Chung Khải nhìn lão, cười xảo quyệt, vỗ vỗ ngực lão: "Đương nhiên là không được, chỗ này bán đĩa có quy định, đĩa hay hay dở đều do mình tự nhặt lấy, hoàn toàn dựa vào may mắn, hơn nữa không được trả về."
"Cậu bẫy nhau quá đấy! Thật đúng là buôn gian bán lận!"
"Điều duy nhất tôi có thể đảm bảo là, ông mua mười cái, ít nhất có hai cái là nội dung ông muốn xem, tôi buôn bán cũng có nguyên tắc chứ."
"Được rồi, vậy chọn cho tôi mười đĩa nữa, nếu trong đó còn không có thì tôi tính sổ với cậu!"
"Không có thì ông cứ đến tìm tôi, tôi tặng ông một đĩa miễn phí!"
Người đàn ông kia vừa lấy tiền ra, Thẩm Quát đã đến túm cổ áo Chung Khải, lạnh giọng hỏi: "Cậu rốt cuộc đang bán cái gì!"
Chung Khải đột ngột cả kinh, giải thích: "Ấy, anh Thẩm, em có, có bán gì đâu, em bán phim chân chính thôi."
Thẩm Quát đã đoán được cậu buôn bán cái gì sau lưng anh, liền giật lấy mười cái đĩa trong tay người đàn ông kia, lục lọi một hồi, tìm được cái gì đó không đúng, trong đó có ba đĩa đã bị tháo nhãn, đóng gói vô cùng đơn giản, vừa nhìn là biết không phải đĩa gốc.
Hay cho cái chiêu treo đầu dê bán thịt chó này.
Thẩm Quát thậm chí không kịp chất vấn Chung Khải, thì bộ phận trật tự và cảnh sát đã tiến đến.
"Mẹ nó!"
Chung Khải vội vã thu chồng đĩa lại, sau đó nhận ra không kịp nữa, dứt khoát bỏ của chạy lấy người.
Nhưng đã không còn kịp nữa, cậu vừa chạy, một cảnh sát đã đuổi theo ngay: "Đứng lại!"
Một cảnh sát khác chạy về phía khác, đón đầu Chung Khải.
Những sạp hàng khác tưởng trật tự đến dẹp hàng thì vội vã dọn sạp bỏ chạy, hiện trường hỗn loạn.
"Các người dựa vào đâu mà bắt tôi chứ! Tôi đã làm cái gì!" Chung Khải hét lớn: "Bỏ tôi ra!"
"Có người báo các người buôn bán đĩa phi pháp! Đi cùng chúng tôi đến đồn tiếp nhận điều tra!"
"Ai bán đĩa phi pháp chứ, đừng có đổ oan cho người tốt!"Từ đầu đến cuối, Thẩm Quát không hề nhấc bước, cho nên cảnh sát suýt nữa tưởng anh là khách: "Sạp này mua bán gian dối, người không liên quan xin tránh đường."
Thẩm Quát thản nhiên nói: "Tôi không phải khách, đây là sạp hàng của tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!