Lục Yên mang bánh ngọt vào nhà, vừa mang lên đã gặp phải ngay Lục Trăn đói bụng xuống bếp lục nồi.
Lục Yên theo bản năng giấu bánh ngọt ra sau lưng, nhưng vẫn không tránh được ánh mắt cú vọ của bố mình.
"Giấu giấu cái gì, ông đây thấy hết rồi, có gì ăn mau ngoan ngoãn giao ra."
Lục Yên sầu thảm giao bánh ngọt ra, chỉ nói: "Là sinh nhật bạn, nên mang bánh ngọt đến cho con."
"Bạn gì mà tốt thế" Lục Trăn giành lấy hộp bánh ngọt trên tay cô, vừa mở ra, hương thơm đã lan tỏa khắp nơi.
"Vừa đúng lúc đói bụng, thay anh cảm ơn bạn em nhá."
"Ấy, không phải."
Còn chưa kịp ngăn, Lục Trăn đã mở to miệng ngoạm hết một nửa cái bánh, Lục Yên cạn lời thực sự, nhìn anh mang bánh vui vẻ về phòng.
Vì trả thù anh, Lục Yên đợi anh ăn xong mới nói miếng bánh đó là của Thẩm Quát, khiến Lục Trăn chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Lục Yên lạnh lùng nhìn anh, nói: "Bố làm màu quá rồi, có đến mức đó không chứ."
Lục Trăn xua xua tay, vô lực nói: "Ăn bánh sinh nhật của hắn, ông đây thà nôn hết ra cho rồi."
"Vốn có phải để bố ăn đâu" Lục Yên bĩu bĩu môi: "Người ta là đặc biệt mang đến cho con mà."
"Hắn mắc mớ gì bày đặt chạy qua đây đưa bánh ngọt cho em?"
"Xin lỗi chứ gì nữa" Lục Yên mím mím môi cười: "Ai bảo anh ấy nói ghét con, chắc chắn là hối hận rồi."
"Vô duyên vô cớ, không phải gian thì là tặc, tránh xa hắn chút đi."
Thời gian này, Thẩm Quát và Lục Trăn xem như đã bắt đầu đối đầu.
Thấy Thẩm Quát bắt đầu lập nghiệp, anh cũng tính toán cùng bọn Tần Hạo, Lương Đình góp tiền buôn bán.
Anh không muốn bị người ta nói là phú nhị đại vô dụng, Thẩm Quát làm được, anh cũng sẽ làm được.
Lục Yên thấy, bố mình kêu gào đòi gây dựng sự nghiệp, chẳng qua cũng chỉ là nhất thời bày trò mà thôi.
Lục Trăn thật sự bắt đầu khởi nghiệp, là vào thời đại học, sau khi đoạn tuyệt quan hệ với Lục Giản.
Lục Trăn lúc đó, mới được xem là thật sự trưởng thành lên, bắt đầu từ con số không.
Kỳ thực cũng không tính là bắt đầu từ con số không, vì bà nội Mạnh Tri Ninh vẫn luôn đứng sau giúp đỡ bố.
Chuyện kinh doanh của Lục Trăn lúc này, chỉ đơn thuần là vì không thích học tìm lý do ngụy biện mà thôi.
Lục Yên rất muốn bắt bố quay về quỹ đạo học tập, trước đây Lục Trăn một lòng dạy cô phải học hành chăm chỉ, Lục Yên muốn trả lại hết sạch sành sanh cho Lục Trăn.
Đúng là luân hồi cũng có cái hay, trước đây Lục Trăn ép cô học đến tóc cũng trắng đi, bây giờ đổi lại cô nếm được tư vị "làm bề trên" rồi.
Lục Trăn cảm thấy, làm thì làm cho lớn luôn, mở một quán game, bây giờ game thịnh hành biết bao nhiêu, không những kiếm được tiền mà mình cũng được chơi ké.
Lục Yên kiên quyết phản đối ý định này: "Tuyệt đối không có tiền đồ, sau này giới trẻ sẽ chơi điện tử, mấy cái máy trò chơi này hai năm nữa sẽ bị đào thải thôi."
"Con nhóc này hiểu gì chứ, anh thấy mở một quán game là tiền đồ sáng lạn, anh sẽ nhập máy móc mới về, ít nhất cũng dùng được đến mười năm."
Lục Yên trợn trắng mắt: "Con có một kiến nghị khả quan hơn, hai mươi năm thậm chí là ba mươi năm sau thế giới đều đang dùng mạng trên máy tính, chúng ta cứ chuyên tâm học thật tốt đã, sau này bất luận là game hay phần mềm gì, chắc chắn đều kiếm được bộn tiền! Thật đó, tin con đi, bố không làm Thẩm Quát sẽ làm đó!"
Lục Trăn không tin nhìn Lục Yên: "Nói bậy, cái gì mà mạng mẽo, em nhìn cái máy tính nhà chúng ta đi, trừ cái trò đặt bom ra thì còn chơi được gì! Vô vị muốn chết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!