Lục Yên chạy theo dòng người bước ra khỏi cổng trường nhưng không thấy Thẩm Quát đâu.
Tên này đi cũng quá nhanh rồi.
Cô quay lại trường học, lấy xe đạp ra, chuẩn bị đạp đến dưới chân cầu tìm anh.
Vừa mở khóa, Lục Trăn đã bước đến gọi cô lại: "Tối nay bố mẹ đặt chỗ ở nhà hàng Thế Kỷ Thành rồi đấy, nhất định phải cùng nhau chúc mừng em."
"À, được!"
Lục Yên nói xong thì đạp xe muốn phóng đi, Lục Trăn lập tức giữ vai cô: "Chạy đi đâu!"
"Việc gấp, buông tay buông tay!" Lục Yên đập tay anh, đạp xe rời đi.
"Anh đây biết em đi tìm ai!"
Lục Trăn ở phía sau nói với theo: "Không cho đi! Có nghe không, ông đây không cho! Nha đầu thối, đợi về nhà không xong với anh đâu, nói cho mà biết!"
Lục Yên bỏ lại Lục Trăn ở phía sau, đạp xe đến dưới cầu, ở sạp bán đĩa có người, nhưng không phải là Thẩm Quát, là Chung Khải.
"Chú Chung, có Thẩm Quát ở đây không?"
Chung Khải cười: "Cô nhóc, nếu không biết phải gọi thế nào thì cứ gọi anh một tiếng anh Chung hoặc anh Khải, nếu không được nữa thì gọi Chung Chung hoặc Khải Khải cũng được, chứ gọi một tiếng chú, ha ha ha ha, vậy anh thật sự lời quá."
"Cái đó... anh Khải, Thẩm Quát có về đây không?"
"Đến chỗ lan can cầu xem, Thẩm gia cô cứ lúc nào không vui là đến đó hút thuốc."
"Được rồi, cảm ơn anh Khải."
Lục Yên đạp xe qua bên kia cầu.
Hai đầu cầu được xây theo kiến trúc cổ, đây là dư vị cổ phong giữa thế giới hiện đại, khi thành phố này chưa cải cách hiện đại.
Dưới chân câu là những sạp hàng, thậm chí còn còn thấy được cả nông phu dắt ngựa qua.
Thẩm Quát ngồi trên lan can cầu, thân nhoài ra ngoài nhìn dòng sông nhỏ, chân cũng vắt ra ngoài thành cầu.
Con ngươi màu nâu xinh đẹp của anh khúc xạ ánh sáng, ánh lên vẻ sáng trong mà ảm đạm.
Lục Yên dựng xe bên cạnh, dè dặt đến bên cạnh anh: "Thẩm Quát, xin lỗi, tôi nuốt lời rồi."
"Không có gì phải xin lỗi cả."
Thẩm Quát nhảy xuống, xoay người muốn đi.
Lục Yên chạy theo, giải thích: "Là vì Lục Trăn nói bố mẹ tôi đến xem, nói đây chính là cơ hội để họ tái hợp."
Nhưng lời còn chưa dứt, Thẩm Quát đã bất ngờ giữ chặt sau gáy cô, kéo cô sát lại phía mình, nhìn đôi mắt giống hệt Lục Trăn kia, trầm giọng nói:
"Đừng cứ tự cho mình là đúng."
"Á."
"Cô là em gái Lục Trăn, trời cũng biết ông đây ghét cô đến thế nào."
Lời nói này vô cùng tàn nhẫn, như là dây cung được kéo căng.
"Cho nên đừng cho rằng bản thân quan trọng, trong lòng tôi cô không là cái gì hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!