Chương 21: (Vô Đề)

Trên đường đến đây, Thẩm Quát bị đám côn đồ chặn đường.

Thẩm Quát nhận ra bọn chúng là thuộc hạ của Ngô Cường, trước đây làm bảo vệ ở phòng nhạc, sau khi phòng nhạc đóng cửa, bọn chúng mất việc, đến làm du côn đầu đường xó chợ.

Thẩm Quát thấy gậy gộc trên tay chúng, biết là điềm xấu.

Chúng đem chuyện thất nghiệp tính sổ với Thẩm Quát, tìm anh gây khó dễ.

Thẩm Quát vội đến chỗ Lục Yên, không có thời gian dây dưa, nên tốc chiến tốc thắng.

Thân thủ anh rất tốt, nhưng bọn chúng lại ỷ đông người, sau khi xử lý xong chuyện, trên người anh cũng đủ thứ vết thương.

Thẩm Quát không kịp băng bó lại vết thương, vội vàng bắt xe đến Tam Trung, dừng xe trước cổng trường, chạy thục mạng đến thẳng hội trường.

Cuối cùng cũng đến kịp.

Hôm nay là sinh nhật của anh, cô gái anh thích sẽ ngồi dưới ánh đèn, vì anh mà hát một bài hát.

Có lẽ đây sẽ là ngày đẹp đẽ nhất trong 17 năm đen tối của anh.

Cô gái ngồi trên sân khấu, mặc chiếc váy dài nhạt màu, trên tay ôm chiếc ghi

-ta, nhìn vô cùng tao nhã.

Cô nhẹ nhàng cất giọng, thanh âm ngân cao khiến cả hội trường đều ngây ngất.

Ánh mắt cô trong sáng, không nhiễm bụi trần, cả người như tỏa ra ánh sáng.

Mà ánh mắt Thẩm Quát lại trầm xuống.

Bài hát này, không phải dành cho anh.

Lúc Lục Yên hát, mi mắt cong cong, ánh mắt dịu dàng nhìn nam sinh ngồi hàng ghế đầu, Lục Trăn.

Trái tim Thẩm Quát trống rỗng mất mát, chỉ cảm thấy bản thân buồn cười.

So với tên tiểu tử thối đứng trong góc tối là anh đây, người nhà mới là điểm tựa vững chắc của cô.

Thẩm Quát không có gia đình hoàn hảo như thế, cả đời anh đã định sẵn thê thảm, dựa vào đâu hy vọng có thể chiếm chỗ trong trái tim cô.

Nực cười.

Anh nhìn Lục Yên nhẹ nhàng hát hết bài, nhìn tiếng vỗ tay không ngớt bốn phía, nhìn cô cúi đầu cảm ơn, thấy Lục Trăn chạy lên sân khấu tặng cô một bó hoa hồng nở rộ, còn ôm cô thật chặt.

Dưới ánh sáng, xung quanh cô đều là tình yêu nồng đậm.

Anh không nên hy vọng.

Không biết tự lượng sức mình.

Lục Yên thấy bóng dáng cô độc của Thẩm Quát, thấy vẻ mặt thấy vọng của anh, tim như thể bị kim châm.

Có một loại cảm xúc áy náy.

Cô rõ ràng đã hứa với anh.Sau khi Lục Yên xuống sân khấu, tiết mục tiếp theo là của Thư Mộng Phi, cô ta đã nhìn thấy màn biểu diễn vừa nãy, nên lúc lên sân khấu thấp thỏm không yên.

Cô ta không ngờ đến, rõ ràng Lục Yên hoàn toàn không biết hát, vậy mà lại có giọng hát như trời ban vậy. So với cô ấy, giọng hát của bản thân trở nên thật tầm thường.

Cô ta vốn muốn để Lục Yên làm trò cười, để tiết mục sau đó của mình được hưởng ứng, lại không ngờ Lục Yên biểu diễn tốt thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!