Cứ như vậy, dưới những ánh nhìn ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ của nữ sinh xung quanh, Lục Yên trèo lên ngồi phía sau xe của Lục Trăn.
Chiếc moto Hamlet thời thượng nổ máy ầm ầm, biểu trưng cho nhãn hiệu đình đám vô cùng thu hút ở Mỹ. Dõi mắt khắp trường cũng chỉ có mình công tử Lục Trăn giàu có. Sở hữu chiếc moto với cái giá như trên trời này, không biết bao nhiêu nữ sinh có nằm mơ cũng mong được ngồi lên, lượn vài vòng trong khuôn viên trường.
Ngay cả bạn gái Thư Mộng Phi của Lục Trăn cũng chưa từng ngồi lên xe của anh ta. Chẳng có lý do nào khác ngoài việc Thư Mộng Phi tính cách thanh cao kiêu ngạo, không muốn biến thành con bò bị người khác dắt mũi, đàm tiếu cô ta là kẻ đào mỏ.
Vì thế, Lục Yên vô tình trở thành người đầu tiên có được may mắn ngồi sau xe Lục Trăn.
Các nữ sinh đều ghen tức đến độ cắn chặt môi.
Lục Trăn mang cô đi, đơn thuần là vì cảm thấy cô rất giống đứa em gái nhỏ năm đó bị lạc mất. Đợi đến khi làm xong việc, sẽ mang cô về nhà, để bố mẹ xác nhận lại.
Lục Yên đón lấy ánh hoàng hôn và làn gió mơn man thổi đến, tâm trạng trở nên thật dễ chịu, tha hồ thưởng thức phong cảnh ven đường.
Những cảnh thế này chỉ có thể thấy được qua các bộ phim truyền hình, bây giờ lại thực sự xuất hiện trong tầm mắt của cô, chợt cảm thấy kỳ diệu biết bao.
Lục Yên rất tự nhiên ôm lấy vòng eo cường tráng của Lục Trăn, ngước mặt nhìn lên.
Trong những năm tháng trưởng thành của Lục Yên, bố chưa từng lái xe đèo cô. Trong nhà có ô tô con, Lục Yên hầu như toàn được đưa đón bằng xe sang trọng. Hơn nữa, công việc của bố lúc nào cũng bận rộn, hầu như không có thời gian quan tâm đến cô. Chỉ sau khi cô gặp rắc rối ở trường, Lục Trăn mới vội vội vàng vàng tới trường, nổi trận lôi đình mắng cô một trận, có lúc còn đánh cô nữa.
Mẹ không may qua đời từ khi cô còn rất nhỏ, ông bố Lục Trăn hay cáu kỉnh gắt gỏng này đã chịu cảnh gà trống nuôi con, một thân một mình vất vả nuôi cô khôn lớn. Lúc nhỏ cô cũng ăn đòn không ít.
Nhưng đến khi Lục Trăn bước vào tuổi trung niên, tâm tính cũng trầm lặng đi ít nhiều, bắt đầu ra dáng một ông bố đĩnh đạc. Chỉ tiếc rằng, khi ông bố học được phong thái của bậc làm cha, thì con gái cũng đã trưởng thành.
Có thể gặp được bố mình lúc còn trẻ, Lục Yên thực sự rất vui.
"Lục Trăn, bạn gái bố là người như thế nào vậy?"
"Cô hỏi làm gì?"
"Chẳng có gì, con chỉ muốn biết mẹ con là người như thế nào thôi. Dù sao, con còn chưa ra đời thì mẹ đã mất rồi."
Lương Đình ở bên cạnh nhịn không nổi, bật cười: "Ha ha ha, cậu còn chưa ra đời mẹ đã mất rồi! Ha ha ha"
Lục Trăn không cười, nét mặt càng thêm phức tạp.
Đứa em gái bị mất tích ấy, nó là một đứa trẻ bị thiểu năng trí tuệ. Nói không chừng, con bé này chính là đứa em gái thiểu năng bị người ta bắt cóc năm ấy.
Cậu ta thờ ơ đáp lại: "Bạn gái tôi là người thuần khiết nhất trên đời này."
"Wow"
Mẹ là nỗi đau âm ỉ trong lòng bố rất nhiều năm. Sau khi bà mất, tinh thần bố sa sút đi nhiều. Ông ấy chưa từng nói với Lục Yên một câu nào về mẹ của cô. Đó là kho báu trân quý nhất cất giấu ở tận cùng con tim ông.
Lục Yên thật sự rất tò mò, mẹ là người như thế nào mới có thể khiến Lục Trăn khắc cốt ghi tâm, thương nhớ mãi không quên suốt nhiều năm như vậy.
Khoan đã! Hình như có gì đó sai sai. Tên của mẹ cô chỉ có hai chữ, trong khi cô bạn gái thuần khiết nhất thế gian kia – tên Thư Mộng Phi, không phải mẹ của cô!
Lục Trăn nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, tăng tốc hướng về phòng bi-a. Hai mươi phút sau, một nhóm thanh niên ngổ ngáo hùng hùng hổ hổ xuất hiện ở trước phòng bi
-a trên phố giải trí.
Phố giải trí này cũng mang lại cảm giác rất thời thượng. Ở thời của Lục Yên, trên phố đã không còn quán khiêu vũ và phòng bi
-a nữa, thay vào đó là hàng loạt các quán bar với đủ mọi phong cách khác nhau. Lục Yên cũng thường cùng vài người bạn xã giao đến quán bar để quẩy.
Chẳng thể nào ngờ, ông bố lúc trẻ lại có thể tụ tập đàn đúm ở trên phố giải trí.
Đúng là tuy không cùng thời đại, nhưng vẻ nhiệt huyết của thanh xuân vẫn chưa bao giờ tắt!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!