Buổi tối, Lục Yên tỉnh dậy vì khát, cô mơ màng xuống tầng uống nước, bỗng nhìn thấy chàng trai đang ngồi bên cửa sổ.
Cô giật cả mình, còn tưởng nhà có trộm, may mà nhìn kỹ lại, bóng lưng quen thuộc, hóa ra là ông bố cấp 3 của cô, Lục Trăn.
Ông bố cô đang bật lửa châm thuốc, cẩn thận từng chút đưa lên miệng, liếm liếm như đang cố rít một hơi.
"Bố, tối đến không ngủ, đi làm trộm à?"
Lục Trăn bị dọa, hơi thuốc tiến vào miệng khiến anh ho sặc sụa.
"Em làm gì đấy!" Lục Trăn giữ cổ, cả mặt đỏ lên.
Lục Yên chớp chớp mắt, ngây ngô: "Bố làm gì đấy, cả đêm không ngủ, ngồi đây giả làm thiếu niên sầu thảm."
"Em."
Lục Trăn đỏ mặt xấu hổ: "Không phải chỉ là hút điếu thuốc thôi sao, ai giả vờ sầu thảm? Ông đây mới không sầu thảm."
Lục Yên cướp lấy điếu thuốc trong tay anh, dập đi vứt vào thùng rác, hỏi: "Tâm trạng không vui sao?"
"Không có, rất vui là đằng khác."
"Vẫn là vì Thư Mộng Phi sao?"
"Ai, ai nói thế, loại con gái như thế, ông đây không thèm để vào mắt!".
Nói thì hay lắm, nhưng ánh mắt đã bán đứng anh, thực ra trong lòng anh vô cùng khó chịu.
Lục Yên ngồi sát bên anh, nhẹ nhàng kéo kéo áo anh, dịu dàng nói: "Bố, sau này bố sẽ gặp được người con gái tốt hơn, hiểu bố, yêu bố, cùng bố đi qua tuổi trẻ đằng đẵng, còn sinh cho bố một cô gái đáng yêu như con nữa."
Lục Trăn ngồi xổm nhìn cô, chau mày nhận xét: "Nếu ông đây thực sự sinh được một đứa con như em, ông đây chắc chắn mỗi ngày đều tức hộc máu."
Lời này quả không sai, kiếp trước mỗi lần đi học bày trò, Lục Yên đều xin xỏ bố thu dọn tàn cuộc.
Lục Trăn vỗ vỗ đầu cô nhóc, mắt Lục Yên híp híp lại, như mèo không muốn rời, cọ cọ tay anh.
Lần này trọng sinh quay về, cô cũng muốn giúp bố mình dọn dẹp tàn cụôc rối rắm thời thanh xuân.
"Bố, nói thật, bố đừng có đấu với Thẩm Quát nữa" Lục Yên chân thành nói: "Chú ấy không phải người xấu."
Nhắc đến Thẩm Quát, Lục Trăn lại điên lên, cảnh cáo Lục Yên: "Cái tên đó xấu xa từ đầu đến chân, bên ngoài tỏ vẻ quân tử, em tránh xa hắn một chút!"
Lục Yên nhẹ nhàng nói: "Chú Thẩm thực sự rất chính nghĩa, vụ Triệu Thậm Ngô Cường sa lưới, chính chú ấy báo cảnh sát."
Cô kể sơ qua sự việc cho Lục Trăn, đương nhiên tình tiết bị rơi vào tay kẻ xấu cô lược đi, tràn trề hy vọng sau khi bố cô nghe chuyện sẽ thay đổi thái độ với Thẩm Quát.
Mà Lục Trăn lại không hề ngạc nhiên, chỉ nói: "Bọn chúng đều một giuộc với nhau, chiến tranh nội bộ thôi."
Lục Yên thở dài: "Bố vẫn định kiến với chú ấy."
Lục Trăn nhìn bầu trời đầy sao, thản nhiên nói: "Những chuyện đã xảy ra, ông đây bây giờ cũng xem như nghĩ thông rồi."
Lục Yên mong đợi nhìn anh: "Nghĩ thông rồi, không đấu với Thẩm Quát nữa sao?"
Lục Trăn đứng dậy, giơ quyền về phía bầu trời, hào khí nói: "Ông đây không thể sống cuộc đời không lý tưởng không ý chí này nữa, chuyện Thẩm Quát làm được, Lục Trăn này cũng làm được! Hơn nữa còn làm tốt hơn hắn!"
Lục Yên cứng miệng: "Bố, bố muốn làm gì?"
"Hắn làm gì, ông đây sẽ làm cái đó! Ông đây quyết so tài với hắn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!