Thẩm Quát xử lý xong Trần Nguyệt Cầm, xoay người bước qua mấy con ngõ nhỏ, đến một cửa hàng Trần gia trên phố.
Cửa tiệm khóa hờ, anh đẩy cửa bước vào, tiếng "kẽo kẹt" chói tai vang lên giữa màn đêm yên tĩnh.
Trần nhà có ánh đèn lạnh lẽo, ánh sáng mờ mờ, căn phòng hẹp bày đầy đĩa, mấy đống vải buộc vào nhau, la liệt ở góc phòng.
Thẩm Quát bước vào thì va phải cái đĩa, vang lên âm thanh lạch cạch.
Một chàng trai mặc áo ba lỗ đang khom người sửa lại mấy cái túi, nghe tiếng động bèn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thẩm Quát, ngạc nhiên vui mừng: "Anh Thẩm, sao anh lại tới đây?"
"Đến xem xem" Thẩm Quát che mũi, nhịn không được hắt xì.
"Hầy, chỗ em vừa nhập hàng về, anh cứ ngồi đại chỗ nào cũng được."
Tên nhóc này là Chung Khải, tuổi xấp xỉ Thẩm Quát, sớm đã nghỉ học vì hoàn cảnh gia đình, bây giờ cậu đang làm đủ các thể loại hàng để bày bán dưới chân cầu, mỗi lần nhìn thấy bóng dáng anh, đều muốn kéo Thẩm Quát đến làm cùng.
"Anh Thẩm, sao anh lại có thời gian đến chỗ em chơi?"
Vì là bạn từ nhỏ, Thẩm Quát cũng không vòng vo với cậu, nói: "Tôi muốn hợp tác kinh doanh với cậu, kiếm chút tiền."
Chung Khải chau mày, tò mò hỏi: "Không phải anh đang làm phòng nhạc cùng tụi Ngô Cường sao? Sao lại, lẽ nào phòng nhạc kiếm không được bao nhiêu?"
"Không phải, kiếm được rất nhiều" Ánh mắt Thẩm Quát lành lạnh: "Nhưng tôi chuẩn bị rút lui, sau khi rút cổ phần, muốn kinh doanh với cậu."
"Tại sao?"
Gác lại việc làm đang hái ra tiền, không giống với tác phong của anh.
"Bọn họ làm ra một vài chuyện không tốt lắm" Thẩm Quát trầm giọng: "Tôi sẽ tìm ra chứng cứ, bắt bọn họ phải chịu trách nhiệm."
Chung Khải có nghe qua chuyện cháy ở khu phố giải trí, Ngô Cường kia vốn là tên du côn, chuyện hỏa hoạn có khả năng cao là liên quan đến y. Là bạn từ nhỏ, cậu đương nhiên ủng hộ Thẩm Quát rút cổ phần, tránh khỏi đám côn đồ kia.
"Nhưng anh Thẩm à, buôn bán rất khó khăn đó, đầu tắt mặt tối, anh còn phải đi học, chắc không có nhiều thời gian đâu."
Thẩm Quát ngồi lên ghế, châm điếu thuốc, nhẹ bẫng nói: "Hết học kỳ này thôi học."
"Gì gì gì! Thôi học?"
Chung Khải nhìn vẻ mặt Thẩm Quát, trong lòng có chút không hiểu nổi, trước kia cậu luôn muốn Thẩm Quát bỏ học cùng cậu buôn bán, nhưng Thẩm Quát chưa từng đồng ý.
Thẩm Quát không giống Chung Khải, Chung Khải biết mình không hợp với chuyện học hành, nên bỏ học buôn bán.
Nhưng Thẩm Quát không chỉ thích đi học, mà còn học rất giỏi, thành tích rất cao, mặc dù tan học bị công việc cuốn lấy, nhưng anh vẫn luôn xếp top 1, 2.
Bây giờ bỗng nói không đi học nữa, khiến Chung Khải có chút hoảng.
"Có phải bệnh tình của chú chuyển biến xấu không? Có khó khăn gì, anh cứ nói với anh em!"
Thẩm Quát trầm ngâm giây lát, chỉ nói vài từ: "Muốn kiếm tiền thôi."
"Không phải anh vẫn đang kiếm tiền đó sao" Chung Khải hỏi đến cùng: "Hơn nữa, bệnh của chú vẫn có tiền trợ cấp, anh không nhất thiết phải bỏ học chứ."
"Quá ít, không đủ" Thẩm Quát thu mắt, lắc lắc đầu: "Ông đây nghèo quá rồi."
Nghèo đến nỗi muốn nhìn cô, cũng cảm thấy đang mạo phạm.
Không xứng.
Chung Khải quen Thẩm Quát mười năm, thậm chí gia cảnh không tốt đến mấy, anh vẫn luôn tự tin, vì anh có đủ năng lực, muốn gì đều có thể dựa vào hai bàn tay mình đạt được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!