Mẹ con Thi Tuyết Nhàn bị đuổi ra khỏi nhà, gian nhà cuối cùng cũng bình yên trở lại.
Mạnh Tri Ninh kéo Lục Yên ngồi xuống sô pha, ân cần hỏi han cô đủ điều.
Lục Trăn đứng ở bên sô pha, chần chừ một lúc lâu, có nhiều lần muốn chen vào nói nhưng bị ánh mắt sắc bén của mẹ mình dọa sợ.
Lục Yên biết, ông bố của mình từ nhỏ đến lớn không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mỗi bà nội.
Người bà mạnh mẽ này cũng rất biết cách dạy con, khiến con mình răm rắp không thôi.
Cho nên Lục Trăn ngượng ngập đứng ở bên cạnh, không dám hé răng, liên tục nhìn Lục Yên cầu cứu.
Lục Yên hiểu ý, nên kể hết ngọn nguồn chuyện đám cháy cho bà nội nghe.
Nhưng mà cô nói chuyện rất có kỹ xảo, nhấn mạnh trọng điểm Lục Trăn đã không màng nguy hiểm, anh dũng xông vào cứu mọi người ra ngoài như thế nào, mới đổi lại được một câu của Mạnh Tri Ninh: "Xem ra anh con vẫn còn là một thằng đàn ông."
Lục Trăn thả lỏng một hơi, ngồi xuống tay vịn sô pha, bộ dạng không được tự nhiên cho lắm, rõ ràng là muốn gần gũi với mẹ, lại ngại ngùng. Dù sao cũng là con trai, em gái thì có thể thoải mái làm nũng mẹ, nhưng anh trai mà còn thế thì quá mất mặt.
Lục Yên hiểu được tâm tư của Lục Trăn, kéo anh lại ngồi bên cạnh Mạnh Tri Ninh, nói: "Lục Trăn cũng rất nhớ mẹ đó, sau này mẹ đến chơi với bọn con thường xuyên nhé."
Mạnh Tri Ninh thở dài, vỗ nhẹ vai Lục Trăn: "Mẹ cũng muốn đến lắm chứ, nhưng thấy họ Thi kia mẹ lại giận, bố con đúng là bệnh mà, ả ta rõ ràng là vì tiền mà đến, sao bố con lại nhìn trúng thế không biết."
Lục Trăn lập tức giận dữ nói: "Bố con đúng là có mắt như mù, mẹ tốt như thế, bố lại đòi ly hôn!"
Mạnh Tri Ninh vỗ sau gáy anh: "Nói bậy, là mẹ đòi ly hôn mới đúng!"
Lục Trăn ôm đầu, cười hi hi: "Thì vậy đó, mẹ dịu dàng cao quý dịu dàng thiện lương như này, có người đàn ông nào nỡ ly hôn cơ chứ."
"Nịnh nọt cái gì."
Lục Yên chưa từng thấy bộ dạng ngoan ngoãn này của bố mình, lại còn làm nũng mới ghê chứ.
Quả nhiên, dù là thằng con trai phản nghịch, cao ngạo đến thế nào, cũng sẽ luôn có một mặt dịu dàng như nước thế này. Mà mặt này, chỉ để dành cho hai người phụ nữ quan trọng nhất của anh, mẹ và con gái.
Lục Trăn vô cùng hiếu thuận với mẹ mình, nhưng lại chất chứa oán hận với bố, ở giữa có Thi Tuyết Nhàn ly gián, khiến quan hệ khó mà hàn gắn.
Lục Yên bỗng nhiên nghĩ ra, nếu cô có thể khiến ông bà nội quay lại với nhau, phải chăng có thể thay đổi tương lai?
"Mẹ, mẹ có bạn trai chưa?" Lục Yên tò mò hỏi bà nội.
Mạnh Tri Ninh cười: "Người theo đuổi mẹ con, có mà xếp hàng dài từ công ty đến nhà ấy chứ."
"Thế mẹ có thích ai không?"
Mạnh Tri Ninh không đáp, chỉ qua loa: "Con bé này, mới tí tuổi đầu mà nghĩ lung tung gì vậy chứ."
"Hầy."
Lục Yên từng nghe Lục Trăn nói, Mạnh Tri Ninh và Lục Giản là thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, nhưng mà hai người cứ gặp nhau là cãi cọ, có khi còn đánh nhau, chẳng khác gì oan gia.
Cô thực sự không hiểu nổi, vì sao ly hôn nhiều năm vậy rồi, bà nội vẫn đơn thân.
Dù sao ở đời, những người có bản lĩnh như Lục Giản cũng không nhiều, mà Mạnh Tri Ninh đương nhiên sẽ kén chọn. Trải qua cuộc hôn nhân cùng Lục Giản, nếu muốn tìm được một người đàn ông có năng lực khác, khó càng thêm khó.
Tuy nghiên, hôn nhân của hai người tan vỡ cũng dễ hiểu, Thi Tuyết Nhàn có trăm ngàn cái không tốt đi chăng nữa, nhưng có một điểm, là bà ta biết nhẫn nhịn, dịu dàng.
Lục Giản không phải là không nhìn ra lòng dạ bà ta, nhưng ông chọn mắt nhắm mắt mở, chỉ cần bà ta không quá phận là được.
Dù gì thì, đàn ông đều cần người sùng bái mình, ngưỡng mộ mình... tuy có lúc ông cũng rất khinh thường Thi Tuyết Nhàn, nhưng cuối cùng vẫn cưới bà ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!