Chương 10: (Vô Đề)

"Mày đoán xem."

Khóe miệng Thẩm Quát cong lên ý cười cợt nhả, nhìn về phía Lục Yên.

Lục Yên tránh ánh mắt của anh, tim đập thình thịch, tuy biết anh làm vậy để khiêu khích Lục Trăn, nhưng... có đứa con gái nào mà không gục trước ánh mắt này của anh cơ chứ.

Anh không hề che giấu ánh mắt nóng bỏng đó, hoàn toàn thành công chọc giận Lục Trăn.

Lục Trăn lao nhanh tới, giương quyền về phía anh: "Mày dám gây chú ý với con bé! Ông đây đập chết mày!"

Thẩm Quát nhanh nhẹn lùi ra phía sau, nghiêng đầu né.

Lục Trăn đỏ bừng mắt, không khác nào sư tử đang phẫn nộ.

Anh ta có ý đồ quấy rối Lục Yên, điều này khiến Lục Trăn điên tiết, bọn Lương Đình cũng không giữ nổi anh.

May mà cảnh sát đến kịp lúc, kéo Lục Trăn ra. Thấy anh đang gây rối trong lúc hỗn loạn, trực tiếp kéo anh vào xe cảnh sát.

Lục Trăn giận dữ hét lên: "Đó mới là tên phóng hỏa! Các người bắt ông đây làm gì! Bắt hắn đi chứ!"

Không có chứng cứ, cảnh sát đương nhiên sẽ không tự tiện bắt người, nhưng Lục Trăn đánh nhau gây náo loạn thì ai cũng thấy, hơn nữa còn cật lực phản kháng, cho nên cảnh sát bắt anh lại cũng dễ hiểu.

Lục Yên thấy Lục Trăn bị bắt đi, vô cùng lo lắng, còn muốn lên xe cảnh sát cùng anh nhưng bị Lương Đình giữ lại.

Lục Yên rối cả đầu, quay lại thấy Thẩm Quát đang đứng xa xa nhìn mình, một tay chỉnh lại áo, khóe môi vẫn giữ ý cười nhàn nhạt.

Có nhiều lần, Lục Yên đều cảm giác được, hiềm khích giữa hai người này, không hề đơn giản.

Lục Trăn tính tình ngay thẳng, nguyên nhân yêu ghét rất đơn giản, có khi ghét vì nhìn mặt thấy ghét mà thôi.

Nhưng người như Thẩm Quát, trái tim anh thực sự rất rất nhỏ, yêu hận với anh mà nói quá xa xỉ.

Lục Yên không biết Lục Trăn đã làm ra việc gì không thể tha thứ, để anh phải nhẫn nhịn mười năm báo thù.

Nếu chính là bởi vì mấy trò thời thiếu niên này thì quá đơn giản rồi, không đủ làm dấy lên thù hận.

Tối hôm đó, đúng lúc Lục Giản đi Mỹ công tác, Lục Trăn được mẹ kế bảo lãnh ra khỏi cục.

Căn nhà sáng trưng, Thi Tuyết Nhàn ngồi giữa sô pha, Lục Trăn đứng giữa đại sảnh, Lục Yên đứng ngay phía sau anh, ngượng ngập nhìn về phía bà ta.

Ở nhà này, nếu không có Lục Giản thì mọi thứ vẫn do Thi Tuyết Nhàn quyết, Lục Yên nhìn bộ dạng của Thi Tuyết Nhàn, sợ là bà ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ.

"Giết người phóng hỏa, Lục Trăn, cậu giỏi thật đấy!"

Thi Tuyết Nhàn không còn giữ bộ mặt nhu hòa như ở trước mặt Lục Giản nữa, bà ta lạnh mặt nhìn Lục Trăn: "Bồi thường là chuyện nhỏ, nếu như có người chết hay bị thương, cậu phải ăn cơm tù đấy."

Lục Yên ở phía sau nhó đầu ra, giải thích: "Cảnh sát đã nói rồi, là có người cố ý phóng hỏa, nhưng không liên quan đến Lục Trăn, bà đừng có nói bậy."

Thi Nhã ngồi bên kéo tay mẹ, đổ dầu vào lửa: "Cháy ở ngay phòng nhạc anh ta thuê, anh ta phải chịu trách nhiệm! Mẹ, nếu bố Lục đã để mẹ quản nhà, chuyện này không thể làm ngơ, phải dạy dỗ anh ta ra trò!"

Lục Yên trợn trắng mắt, cái gì mà bố Lục, Thi Nhã bị ảo tưởng nặng quá rồi, Lục Giản xưa nay chưa từng nhận cô ta là con gái.

Thi Tuyết Nhàn vỗ vỗ tay con gái, đại ý bảo cô ta yên tâm.

"Lục Trăn, bình thường cậu ở bên ngoài bày trò gì tôi cũng không nói một chữ, nhưng hôm nay cậu làm ra chuyện này, là mẹ kế của cậu, tôi không thể không quản."

Bà ta đứng dậy, đi về phía Lục Trăn, cao giọng quát: "Theo quy định của bố cậu, tôi sẽ phạt cậu."

"Tùy bà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!