Edit: Hiickan
[ Đọc ở trang wattpad chính chủ để ủng hộ nhaaaaa ]
Nguyễn Thanh chạy không nhanh lắm, thậm chí còn không bằng tốc độ của một đứa trẻ bình thường, nhưng như vậy cậu đã thở không ra hơi.
Nhưng Nguyễn Thanh không dám dừng lại, cái loại cảm giác làm người sởn hết tóc gáy, tất cả tế bào trong người đều đang kêu gào chạy mau.
Dường như chỉ cần cậu dừng lại liền xảy ra một số chuyện không tốt.
Nguyễn Thanh không quên cậu hiện tại là mục tiêu của phòng livestream khủ. ng b.ố.
Một khi bị lựa chọn, cậu sống không tới ba ngày, càng miễn nói tới sống đến bảy ngày.
Huống chi trước khi tiến vào trò chơi cậu đã bị lựa chọn, có nghĩa cậu đã bị lựa chọn ít nhất trong bảy giờ.
Cậu không tin sát thủ không tìm được cậu, cũng không tin sát thủ sẽ bởi vì cậu đáng thương mà không giết cậu.
Hẻm nhỏ cũng không đặc biệt dài, nhưng cũng không tính là ngắn, chỉ cần chạy tiếp là đến đường phố nhộn nhịp.
Tuy rằng hiện tại là nửa đêm, nhưng bởi vì nơi đây nổi tiếng ở Bất Dạ Thành, trên đường như cũ có không ít người làm việc và nghỉ ngơi điên đảo đang đi.
Chỉ cần chạy đến trên đường chính, dù là sát nhân cuồng cũng tuyệt không động thủ ở nơi đông người.
Nguyễn Thanh thật lâu không vận động kịch liệt như vậy, trái tim truyền đến cảm giác không khoẻ, thân thể thậm chí bắt đầu ra mồ hôi mỏng, nhưng cậu không có dừng lại.
Hẻm nhỏ đen nhánh một mảnh, ánh đèn sớm đã không chiếu đến chỗ này, nhưng cũng may phía trước là đường phố, đèn đường rất nhiều, cơ hồ chiếu sáng toàn bộ đường phố.
Nguyễn Thanh cách lối ra hẻm nhỏ không xa, bởi vì cậu đã có thể nhìn ánh đến lóa mắt trên đường phố.
Trong bóng tối lại một lần truyền đến thanh âm, phảng phất là tiếng bước chân, lại phảng phất như thanh âm giọt nước rơi trên mặt đất.
Thanh âm kia nghe rất trống trải, cũng phảng phất cách cậu rất gần, làm da đầu cậu vô cớ tê dại.
Không biết bởi vì hơi thở cùng tiếng bước chân bản thân quấy nhiễu, Nguyễn Thanh không xác định có phải nghe lầm hay không, nhưng cậu lại không dám dừng lại lắng nghe.
Nếu nghe lầm thì không có vấn đề gì, nhưng nếu không phải, dừng lại không khác tìm chết.
Chỉ cần chạy qua một đoạn nữa, phía trước chính là đường phố, chỉ cần chạy đến đường phố thì tốt rồi.
Chỉ cần cho cậu ba phút nữa thôi.
Đoạn cậu đang chạy không có ánh đèn, chỉ có thể dựa ánh đèn xa mơ hồ thấy rõ ràng đường.
Nhưng vận động kịch liệt làm hô hấp Nguyễn Thanh bắt đầu khó khăn, trái tim cũng bắt đầu kịch liệt nhảy lên, dường như đã quá tải, đại khái là bởi vì thiếu oxy, đại não cũng bắt đầu thiếu máu, tầm mắt đã trở nên có chút mơ hồ.
Cứ như vậy Nguyễn Thanh liền càng thêm thấy không rõ lắm, chỉ có thể vào cảm giác tới.
"Đăng."
"Đăng."
"Đăng*."
( * tiếng bước chân thình thịch)
Âm thanh giàu tiết tố từ trong chỗ tối truyền đến, hơn nữa thanh âm kia càng gần, ở trong hẻm nhỏ trống rỗng thêm vài phần quỷ dị.
Lúc này Nguyễn Thanh rốt cuộc xác định chính mình không ảo giác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!