Chương 36: Phòng livestream khủng bố

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Edit: Bách Bách

Trong đêm tối, cho dù là người dân trong khu dân cư cũng có rất ít hộ gia đình còn sáng đèn, đại bộ phận các hộ gia đình đều đã nghỉ ngơi.

Trước cổng chính về cơ bản chỉ có một màu đen kịt, không có người đi bộ trên đường.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, chỉ có thiếu niên và người đàn ông.

Vào lúc này thiếu niên và người đàn ông, một người bước nhanh, một người sợ hãi lùi lại.

Người đàn ông từng bước lớn tới gần thiếu niên lớn, từng bước tới gần thiếu niên thanh tú yếu ớt.

Khoảng cách giữa hai người không ngừng rút ngắn.

Nguyễn Thanh mở to hai mắt nhìn nam nhân càng lúc càng gần, lùi lại mấy bước mới kịp phản ứng, lập tức hoảng sợ xoay người muốn bỏ chạy.

Nhưng mà, người đàn ông không cho cậu cơ hội này, tốc độ cực nhanh, cơ hồ là trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng thiếu niên, bỗng chốc một cái cưa điện thật lớn kề sát cổ cậu.

Nguyễn Thanh gần như lập tức trực tiếp đâm trúng hắn, may mắn cậu phản ứng rất nhanh, dừng lại trước khi va chạm.

Thậm chí bởi vì mất cân bằng mà cậu theo bản năng ngẩng đầu lên, thân thể đột nhiên ngửa ra sau, sau đó ổn định lực đạo để không cho thân thể ngã xuống đất.

Tuy nhiên, Nguyễn Thanh không ngã xuống đất vì dùng lực quá mạnh mà đầu bị đụng vào ngực của người đàn ông.

Sau lưng đụng phải một vật rắn chắc, không cần nghĩ cũng biết đó là vật gì, Nguyễn Thanh mở to hai mắt, tim gần như ngừng đập, sau đó giãy giụa ý nghĩ muốn thoát ra.

Nhưng khi người đàn ông cầm trong tay cưa điện tiến lại gần hơn, lại ép Nguyễn Thanh ngã ngửa ra sau, thậm chí còn buộc cậu phải ngẩng cổ theo bản năng, cả người cứng đờ áp vào người đàn ông trước ngực, không dám động đậy. 

Cưa điện cực lớn dưới ánh đèn đường mờ ảo, thoạt nhìn thì lạnh lùng thâm trầm, răng cưa sắc bén đáng sợ, phảng phất chỉ cần động tác nhẹ nhàng là có thể cắt đứt đầu của thiếu niên. 

Vào lúc này chỉ cần giết cậu tại đây thì sát thủ sẽ không cần tốn nhiều công sức liền giành được thắng lợi.

Mà thiếu niên liền vĩnh viễn mai táng ở nơi này, thậm chí còn có khả năng chết không toàn thây.

Toàn thân Nguyễn Thanh căng thẳng, bị ép nghiêng đầu, trên cổ lộ ra một miếng băng vải mảnh khảnh, lúc này cậu không rảnh lo lắng ngửa đầu ra sau sẽ liên lụy đến vết thương trên cổ, bởi vì cưa điện đang ở trên cổ cậu.

Dường như chỉ cần thả lỏng một chút, cậu có thể chạm vào chiếc răng của cưa điện.

Mà cái chiếc răng của cưa điện kia rất sắc bén, cho dù là chém vách tường cũng sẽ không có tổn hại nửa phần, tuyệt đối có thể dễ như trở bàn tay đâm thủng da thịt cậu.

Cảm giác mà tử vong mang đến khiến cậu cảm thấy uy h**p cùng sợ hãi, Nguyễn Thanh khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt, hầu kết từ trên xuống dưới khẽ nhúc nhích, hai mắt đỏ hoe, mồ hôi lạnh từ trán chảy ra, dọc theo làn da tinh tế trắng nõn trượt xuống.

Lộ ra một loại cảm giác hỗn độn của mỹ cảm, phảng phất như là một món đồ sứ xinh đẹp yếu ớt, dể vỡ.

*mỹ cảm: sự cảm thấy về cái đẹp

Trạng thái lúc này của Nguyễn Thanh không được tính là hoàn hảo, thậm chí có thể nói còn hơi chật vật, tóc tán loạn, trên mặt còn có vài sợi bị mồ hôi thấm ướt,  quần áo trên người cũng không còn sạch sẽ như lúc ban đầu.

Nhưng dù vậy, cũng không làm mờ đi sự xinh đẹp của cậu, tuy rằng khuôn mặt đã bị khẩu trang che khuất, nhưng đôi mắt lại sáng như sao trời, tại nơi ánh đèn mờ nhạt càng thêm phá lệ sáng ngời.

Sạch sẽ, lại thuần túy.

Giống như viên pha lê đẹp nhất thế giới, lộ ra những sắc thái sắc thái sáng lấp lánh đã động nhân tâm con người.

Hốc mắt thiếu niên ửng đỏ, bên trong con ngươi lộ ra một tầng sương mù mờ mịt, giống như một viên pha lê đã xinh đẹp còn được đựng trong một hộp kính tuyệt mỹ.

Lại tựa như lúc hoàng hôn, như ẩn như hiện trong ánh nắng buổi chiều.

Đẹp đến mức hít thở không thông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!