Edit: Bách Bách
Dưới tình huống bị sát thủ lựa chọn sống bảy ngày khó khăn như thế nào, trong lòng người xem phát sóng trực tiếp kh*ng b* rất rõ ràng.
Về cơ bản, không ai có thể từ trong tay sát thủ của phòng phát sống trực tiếp kh*ng b* sống sót.
Bởi vì, sát thủ của phòng phát sóng trực tiếp kh*ng b* không phải là người bình thường.
Hoặc có IQ cực cao, hoặc có một thân thủ quỷ dị, hoặc có một năng lực kì lạ.
Thậm chí còn có khả năng tự hồi phục.
Tựa như Giang Tứ Niên và bác sĩ Ôn Lễ, rõ ràng có một vết thương k n
Dưới tình huống như vậy, nếu muốn giết bọn họ, không khác gì ấy trứng chọi đá.
Người xem trong phòng phát sóng trực tiếp kh*ng b* nhìn hung thủ ngoài cửa, lại nhìn thiếu niên trong phòng, không khỏi cảm thấy trái tim trong lòng đập nhanh hơn.
Phải biết, cho dù không mở cửa thì cũng không có khả năng ngăn cản sát thủ.
*Lối thoát hiểm này chỉ có thể ngăn cản một chút ít thời gian của người bình thường, hoàn toàn không thể ngăn cản thợ săn phát sóng trực tiếp kh*ng b*.
* tui nhớ là cái cửa sổ thoát hiểm hay gì á ở mấy chương trước nvc có nói
Ngay khi mọi người đang hoảng loạn, điện thoại di động của thiếu niên đột nhiên vang lên.
Là tin nhắn.
Thiếu niên lấy điện thoại di động ra, vừa nhìn thấy tin nhắn nhận được trên điện thoại, liền mở to hai mắt, tựa hồ rất kinh ngạc.
Bởi vì tin nhắn phía trên viết về phòng phát sóng trực tiếp kh*ng b*, nó cũng nói rõ rằng anh ta là sát thủ được chọn.
Còn có cả video.
Sau khi xem xong video, cậu nhanh chóng nhìn người bị chọn.
Không biết liên hệ với ai.
Tuy rằng không rõ đây có phải sự thật hay không, nhưng thiếu niên tựa hồ có chút sợ hãi, cũng có chút sốt ruột.
Cho dù có ai bị kết án tử hình, cậu cũng sẽ không thờ ơ, sợ rằng không có khả năng chỉ là một trò đùa dai.
Cố tình vào lúc này, giọng nói của người đưa cơm hộp vang lên: "Này, xin chào, cơm hộp của ngài đặt đến rồi, phiền mở cửa lấy một chút. "
Thiếu niên hiện tại giống như chim sợ cành cong, mỗi một thanh âm đều làm cho cậu càng thêm sợ hãi.
Nhưng mà, thiếu niên đang sợ hãi tựa hồ càng thêm xinh đẹp, cảm giác u ám cùng nặng nề hoàn toàn biến mất, phảng phất như một búp bê sứ ngoan ngoãn nghe lời.
Cậu kinh ngạc ngẩng đầu, lộ ra một đôi mắt lấp lánh, hoảng sợ quay đầu nhìn về phía cửa.
Vào khoảnh khắc đó, toàn bộ thế giới tươi đẹp bỗng trở thành phông nền.
Thiếu niên c*n m** d***, đôi môi tái nhợt có điểm đỏ ửng, giống như một bức tranh thủy mặc uốn lượn thành một vườn hoa đào xinh đẹp.
Một người giao cơm hộp sẽ gõ cửa nhiều lần mà khách hàng còn không mở cửa sau, còn sẽ kiên nhẫn như vậy sao?
Cậu không có gọi cơm hộp, nhưng cậu biết thời gian đưa cơm hộp đưa là có hạn, nếu không nhận thì nhất định cũng sẽ có việc không hay xảy ra.
Người đàn ông ngoài cửa dường như rất kiên nhẫn, như thể anh ta đang đợi cậu mở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!