Chương 33: Phòng Livestream Khủng Bố

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Edit: Hiickan

Tô Tiểu Chân thấy rõ người đàn ông chui vào là ai, cả người đều choáng váng.

Ngay khi cô chuẩn bị hét lên, người đàn ông phản ứng nhanh hơn.

Kỷ Ngôn tàn nhẫn bóp cổ Tô Tiểu Chân, ngón tay thon dài trắng nõn không chút lưu tình siết chặt, hoàn toàn bóp chặt cổ họng và giọng nói của Tô Tiểu Chân.

Tô Tiểu Chân nhìn đáy mắt người đàn ông trước mặt lạnh lùng, đồng tử khẽ co rụt lại, đáy mắt mang theo nỗi sợ hãi và kinh hoàng nồng đậm.

Cô há miệng cố gắng kêu cứu.

Nhưng cổ bị hắn hung hăng bóp chặt, nửa ngày cũng không nói nên lời, chỉ có thể thống khổ đạp chân, dùng hai tay gắt gao bóp chặt bàn tay Kỷ Ngôn muốn hắn buông ra.

Đáng tiếc sức lực cô quá yếu, không đấu lại được Kỷ Ngôn, hoàn toàn không có chút tác dụng nào.

Hô hấp của Tô Tiểu Chân bị tước đoạt hoàn toàn, cận kề cái chết làm cho nước mắt của cô nhanh chóng đầy hốc mắt, từ khóe mắt trượt xuống, giãy dụa dần dần trở nên vô lực, đồng tử cũng bắt đầu tan rã.

Nguyễn Thanh khi thấy Kỷ Ngôn xuống đáy giường, cả người cũng choáng váng.

Sở dĩ cậu biết khả năng cảm nhận của Kỷ Ngôn rất tốt, còn để Tô Tiểu Chân trốn dưới gầm giường do có Giang Tứ Niên.

Hô hấp và nhịp tim của Giang Tứ Niên có thể nhiễu loạn hơn nữa sự tồn tại bản thân cậu có thể khiến Kỷ Ngôn không chú ý.

Mặc dù có vài phần mạo hiểm, nhưng cũng không đến mức sẽ bị Kỷ Ngôn phát hiện, cho nên cậu mới ra hiệu cô ấy trốn dưới gầm giường.

Thế nhưng cậu không thể nghĩ tới Kỷ Ngôn sẽ chui vào.

Nguyễn Thanh không còn thời gian suy nghĩ bên ngoài cửa là ai mới có thể khiến Kỷ Ngôn làm ra một loại chuyện này.

Bởi vì theo tính cách Kỷ Ngôn, hắn nhất định sẽ giết Tô Tiểu Chân.

Nguyễn Thanh nhìn cánh cửa còn có người gõ, lại nhìn đáy giường phát ra động tĩnh rất nhỏ.

Cậu hít sâu một hơi, khom lưng nhìn xuống gầm giường, đè giọng nói rất thấp, trên mặt tinh xảo mang theo cầu khẩn: "Không cần, Kỷ Ngôn...! Ca ca, anh đừng giết cô ấy, được chứ? "

Thanh âm mềm mại của thiếu niên mang ý tứ lấy lòng nhưng dường như cố kỵ người ngoài cửa, nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

Nhưng thính giác của Kỷ Ngôn rất tốt, có thể nghe thấy rõ ràng lời cầu xin của thiếu niên.

Tiếng "ca ca" phát ra có vài phần khẩn trương cùng sợ hãi, tựa như lông vũ nhẹ nhàng cào vào đáy lòng, làm cho lòng người ngứa ngáy.

Thiếu niên giống như đoá anh túc nở rộ, tất cả mọi người đều biết rõ phía trước là tội ác vực sâu, là địa ngục vô tận, nhưng căn bản không ai có thể cự tuyệt cậu.

Dù sao không có con thiêu thân nào có thể cự tuyệt hào quang chói mắt trong bóng tối, cho dù là sắp nghênh đón cái chết.

Cho nên khi Kỷ Ngôn quay đầu nhìn rõ vẻ mặt của thiếu niên.

Khác với gầm giường tối đen, thiếu niên đứng trong ánh sáng, hơn nữa bởi vì cậu khom lưng nhìn xuống, ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu lên người cậu, làm nổi bật khuôn mặt tinh xảo của cậu.

Thiếu niên cùng hắn dường như là ngừoi hai thế giới khác nhau, nhưng trong đôi mắt thiếu niên phản ánh hình bóng hắn mang theo cầu xin cùng sợ hãi.

Giống như con mèo đang cầu xin chủ nhân yêu thương v**t v*.

Chỉ khi nào thiếu niên cầu xin hắn mới bày ra vẻ mặt như thế

Tầm mắt Kỷ Ngôn cực kỳ hung hăng di chuyển trên người thiếu niên vài giây, cuối cùng hắn cười khẽ một tiếng, buông Tô Tiểu Chân sắp tắt thở.

Ý thức Tô Tiểu Chân đã sắp mơ hồ, sau khi cổ bị buông ra, cô theo bản năng thống khổ che cổ, ngay khi cô chuẩn bị hít thở từng ngụm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!