Chương 3: Phòng Livestream Khủng Bố

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Edit: Hiickan

Người đàn ông đứng ở cửa ăn mặc có chút tùy ý, nhưng dung mạo tuấn mỹ, góc cạnh rõ ràng, khí chất nổi bật, mang theo khí chất ngạo mạn khiến người ta không thể bỏ qua.

Lúc này người đàn ông cúi đầu nhìn về phía Nguyễn Thanh, đôi mắt thâm thúy u ám sâu không thấy đáy.

Rõ ràng hắn không có biểu tình gì, lại vô cớ làm người khác dâng lên một tia bất an.

Nguyễn Thanh thấy rõ ràng ánh mắt hắn, trong lòng âm thầm kêu không ổn.

Cậu hơi cúi đầu tránh đi tầm mắt người đàn ông như sợ hãi sau đó không màng đau đớn đứng lên, dùng tay cố gắng đóng cửa lại.

Bản thân NPC này sợ tiếp xúc với người cho nên Nguyễn Thanh hành động thế này cũng không có cái gì không đúng.

Mà ngoài cửa người đàn ông tuấn mỹ tựa hồ còn đắm chìm trong cảnh tượng vừa rồi, không có phản ứng lại, thấy cửa đóng lại liền theo bản năng vươn tay ra chắn, căn bản không có suy xét hậu quả.

Nguyễn Thanh cả người nhũn ra, sức lực cũng không lớn, nhưng là cửa theo lực đạo đóng lại cũng tuyệt đối không nhỏ.

Nhưng mà người đàn ông trước mắt liền tính tay bị cửa kẹp vẻ mặt cũng không có chút nào biến hóa, phảng phất căn bản không có cảm giác đau đớn, vẫn ngơ ngác nhìn thiếu niên xinh đẹp trước mặt.

Nguyễn Thanh thấy cửa bị bàn tay ngăn lại, phiếm đôi mắt ngấn nước mở to, theo bản năng càng dùng sức đóng cửa lại.

Lúc này người đàn ông cũng phản ứng, hắn cũng không thu hồi tay, ngược lại càng dùng sức mở cửa, không cho Nguyễn Thanh đóng cửa lại.

Nguyễn Thanh căn bản quá yếu, không thể chống lại sức lực của người đàn ông, cửa chẳng những không có đóng lại thậm chí còn bị hắn cường ngạnh đẩy ra.

Nếu tiếp tục cửa nhất định bị đẩy ra, Nguyễn Thanh bất lực c. ắn mô. i d. ưới, thân thể không khống chế được khẽ run, cậu gắt gao nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt: "Anh...! muốn làm gì?"

Tuy rằng cậu nỗ lực làm ra một bộ dáng hung ác, nhưng bởi vì đôi mắt ngấn lệ, thoạt nhìn như một chú mèo nhỏ đáng yêu làm nũng.

Hơn nữa thanh âm thiếu niên mềm mại, không biết là bởi vì khẩn trương hay sợ hãi, có chút run rẩy, như chiếc lông vũ trêu trọc vào đáy lòng.

Rốt cuộc hắn cũng phục hồi tinh thần, hắn nhìn thiếu niên xinh đẹp trước mặt, trong lúc nhất thời không nói biết nói gì.

Hắn cũng không biết hắn muốn làm gì, theo bản năng liền duỗi tay.

Tuy nhiên hắn ý thức được chính mình dọa đến thiếu niên, hắn trầm mặc vài giây, cuối cùng phun ra một câu: "......! Đã đến lúc trả tiền thuê nhà."

Nguyễn Thanh nghe vậy liền sững sờ, không nghĩ tới hắn tới thu tiền nhà, cậu có chút khó xử lại lần nữa c. ắn mô. i d. ưới, thanh âm mang theo khẩn trương: "......! Tôi sẽ chuyển tiền anh sau."

Nói xong liền muốn đóng cửa lại.

Nhưng mà hắn cũng không có cho cậu cơ hội đóng cửa, tay giữ cửa không hề buông ra.

"Đợi một chút."

Dáng vẻ trào phúng ban đầu của người đàn ông biến mất, hắn nhìn thiếu niên xinh đẹp trước mắt, giọng liền trầm xuống: "Vừa nãy tôi có chút thất lễ, cậu......! có ổn không?"

Người đàn ông bộ dáng có vẻ hối lối, nhưng ánh mắt hắn nhìn Nguyễn Thanh mang tính xâm lược mãnh liệt điều này làm cậu càng thêm bất an.

"Không có việc gì." Nguyễn Thanh nhỏ giọng nói, nhanh chóng duỗi tay đẩy tay người đàn ông ra ngoài.

Sau đó đóng cửa lại.

Thậm chí còn khóa trái cửa, như thể người bên ngoài với hồng thủy mãnh thú giống nhau.

Người đàn ông đứng ngoài cửa dừng lại một chút, đứng tại chỗ không nhúc nhích, cúi đầu nhìn bàn tay vừa bị thiếu niên châm, đôi mắt thâm thúy càng thêm sâu vài phần.

Thật mềm.............

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!