Chương 19: Phòng Livestream Khủng Bố

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Edit: Hiickan

Chứng minh? Thiếu niên nhăn mày lại, bộ dáng có chút buồn rầu, dường như không biết chứng minh như thế nào.

Rốt cuộc cậu không biết vì sao trong thời gian ngắn như vậy cậu lại thích bác sĩ thích đến mức nhìn thấy hắn tâm đều vui mừng.

Thiếu niên tự hỏi vài giây, cuối cùng hít sâu một hơi, có chút thẹn thùng ngước mắt nhìn về phía bác sĩ.

Bác sĩ vẫn như cũ ôn nhu nhìn cậu, tựa hồ cổ vũ cậu hãy mạnh dạn chứng minh.

Thiếu niên đại khái bị nụ cười bác sĩ mê hoặc, cậu lấy hết can đảm ngồi dậy, chậm rãi hướng về phía bác sĩ, đáy mắt nổi lên một tầng thủy quang, mang theo hơi thở ngây ngô mê người.

Khóe miệng bác sĩ mỉm cười, cũng không có né tránh, ung dung nhìn thiếu niên, chờ đợi động tác của thiếu cậu.

Hắn rất chờ mong động tác của thiếu niên.

Thiếu niên ngày càng gần, gần đến mức có thể ngửi được mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể thiếu niên, ngay cả mùi thuốc trên cơ thể hắn cũng không át được mùi hương đó.

Giống như bông hoa lan lay động trong vực sâu tăm tối, khiến cho bậc đế vương nảy sinh ra dục, niệm.

Bác sĩ nhìn về phía thiếu niên ngoan ngoãn dị thường trước mặt, ánh mắt không tự chủ được ngừng lại ở đôi môi mỏng, ngón trỏ của hắn nhẹ cọ xát ngón tay, dường như xúc cảm mềm mại ấp áp vẫn còn trên đó.

Thực mềm, làm tâm có chút ngứa.

Ánh mắt bác sĩ sâu thẳm, cho rằng thiếu niên sẽ hôn hắn.

Thiếu niên bỗng nắm lấy tay bác sĩ, sau đó đặt ở ví trí trái tim của mình.

Dưởng như muốn chủ nhân bàn tay cảm nhận được nhịp đập trái tim của mình.

Không phải dường như mà là muốn chủ nhân bàn tay cảm nhận được nhịp đập của trái tim.

Thiếu niên suy nghĩ lâu như vậy mới nghĩ được cách chứng minh.

Bác sĩ: "......"

Cảm giác tim đập dưới lòng bàn tay truyền đến, biểu tình bác sĩ trong nháy mắt ngưng lại.

Tuy rằng cách quần áo, thậm chí cách dây túi xách của thiếu niên, nhưng vẫn cảm nhận rõ nhịp đập của thiếu niên

Trái tim của thiếu niên đập rất nhanh, so với bình thường nhanh hơn một chút.

Có thể do vận động kịch liệt, hay bị hoảng sợ, hoặc gặp được người mình thích nhịp tim có thể tăng lên.

Xác thật chứng minh này không có gì so được.

Thiếu niên mặt càng đỏ hơn, thẹn thùng cúi đầu, siết chặt ống tay áo của chính mình, dường như đây là lần đầu cậu cùng người khác thân cận.

Bác sĩ biểu tình từ trước đến nay ôn nhu, đại khái đây là lần đầu tiên có biểu tình một lời khó nói hết.

Nhưng hắn lại không có tức giận, bởi vì phản ứng ngây ngô của thiếu niên làm hắn càng thêm sung sướng.

Bác sĩ cũng không tiếp tục làm khó xử thiếu niên, hắn ôn nhu cười khẽ một tiếng, thu hồi tay xoa xoa đầu cậu: "Được rồi, tôi tin tưởng em, nhưng cậu phải khoẻ lại rồi mới có thể theo đuổi tôi."

Nguyễn Thanh nghe vậy đôi mắt sáng ngời, vui vẻ không rảnh lo thẹn thùng, hướng bác sĩ nở nụ cười sáng lạn, gật gật đầu: "Vâng!"

Thiếu niên vui vẻ không chút nào che giấu, đáy mắt tất cả đều là ý cười, thập phần rực rỡ lóa mắt, ngay cả căn phòng âm u không thể che lấp vẻ đẹp của cậu.

Nhưng mà nội tầm thiếu niên vẻ mặt bên ngoài hoàn toàn bất đồng, Nguyễn Thanh ở trong đầu bình tĩnh mở miệng, thanh âm đạm mạd: [ hệ thống, Giang Tứ Niên đã chết sao? Nếu hắn đã chết, nhiệm vụ chi nhánh giao tiền nhà sẽ thất bại sao? ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!