Chương 16: Phòng Livestream Khủ.ng Bố

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Edit: Hiickan

Phòng livestream k. hủng bố trực tiếp nổ tung, đầy những lời mắng chửi, ngay cả những người ngày thường ưu nhã không thích bạo lực máu me cũng không chịu nổi, màn hình bắt đầu spam những bình luận.

Spam bình luận che khuất hoàn toàn gương mặt của bác sĩ trên màn hình.

[ tiện nhân! Tiện nhân! Tiện nhân!!! Tôi biết hắn không phải thứ gì tốt! Nhưng không nghĩ tới hắn lại ngấm ngầm giở trò!!! ]

[ thích ngươi!? Ngươi không soi gương sao? Nhìn xem ngươi xứng sao!? ]

[ cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga! Bộ dáng dơ bẩn của ngươi cũng nghĩ Thanh Thanh sẽ thích ngươi, mơ đi!!! ]

[ Đm! Dừng tay! Ngươi nếu dám động vào Khanh Khanh của ta, ta sẽ không để ngươi yên!!! ]

[......! Tôi cảm thấy bộ dáng này của Khanh Khanh làm người ta muốn khi dễ cậu ấy.

Cứng!!!.]

Ánh mắt thiếu niên tan rã, dường như bị lấy linh hồn, đôi mắt xinh đẹp không có thần tựa như một con búp bê tinh xảo.

Phảng phất có thể tùy ý làm bất cứ điều gì với cậu, làm cậu trở thành bộ dáng hắn thích.

Dù trông như một con búp tinh xảo không thể nhúc nhích nhưng không khác Nguyễn Thanh lúc bình thường là bao, thiếu niên luôn bình tĩnh ngoan ngoãn, dù bi khi dễ tàn nhẫn cũng chỉ ửng hồng mắt, ủy khuất giận mà không dám nói gì, chỉ có thể âm thầm tức giận.

Đại khái bộ giận tức giận cũng xinh đẹp kinh người, làm người ta càng thêm khi dễ.

Bác sĩ lại lần nữa sờ khuôn mặt tinh xảo của thiếu niên, ngón tay vu. ốt ve theo khuôn mặt trắng nõn đi xuống, cuối cùng đầu ngón tay ngừng ở bên môi thiếu niên.

Môi thiếu niên rất mỏng, bởi vì vừa mới cọ xát, tựa như ánh hoàng hôn nhiễm đỏ, vết cắn trên môi càng làm thêm diễm lệ, tựa như quả ảnh đào chín, khiến người ta muốn nếm thử.

Đáy mắt bác sĩ tất cả đều là kinh diễm cùng tán thưởng: "Thật đẹp."

Hắn nhéo cằm thiếu niên, nâng lên vài phần, tới gần bên môi ngón tay cái dùng sức, môi thiếu niên hơi mở, lộ ra hàm răng trắng, mơ hồ màu hồng bên trong.

( lưỡi đó)

Tư thế đó dường như hướng về phía hắn muốn hôn.

Ánh mắt bác sĩ sâu thẳm nhìn chằm chằm môi mỏng của thiếu niên, khom lưng cúi đầu, chậm rãi tới gần.

Lúc hắn sắp đến gần, hô hấp giao nhau, ngay khi sắp tới gần môi Nguyễn Thanh liền vang hai tiếng " Rầm, rầm " ở phía cửa.

Có người không kiên nhẫn đá cửa, trừ bỏ Giang Tứ Niên hắn không nghĩ tới ai khác.

Thanh âm đánh gãy động tác bác sĩ, đáy mắt hắn hiện lên một tia không vui, nhưng cuối cùng vẫn ngồi dậy buông lỏng thiếu niên.

Bác sĩ thu liễm thần sắc, đem khẩu trang đeo lên cho thiếu niên, sau đó búng tay một cái.

Thanh âm có chút thanh thúy dường như có lực xuyên thấu, như muốn đâm vào linh hồn.

Thiếu niên nằm ở trên giường sau khi nghe được âm thanh, đôi mắt liền thanh tỉnh, một lần linh động giống như vừa bị đánh thức bởi giấc ngủ.

Nhưng ký ức thiếu niên dừng lại trước một giây nói " Mệt nhọc ", không nhận thấy được thứ gì không thích hợp, nhìn về phía bác sĩ.

Bị cậu nghiêm túc nhìn chăm chú vào, dường như có thể nhìn thấy nội tâm hắc ám, làm người tự biết xấu hổ.

Bác sĩ cầm giấy bút, nghiêm túc viết trên giấy, rõ ràng ghi lại tất cả những gì Nguyễn Thanh vừa nói.

Đại khái do Nguyễn Thanh nhìn quá nghiêm túc, bác sĩ dường như đã nhận ra, hắn ngẩng đầu, hướng về phía Nguyễn Thanh lộ ra nụ cười thuần túy, tươi cười mang theo ấm áp, phảng phất có thể hòa tan hết thảy âm u, thanh âm mang theo trấn an: "Cậu đừng sợ, hiện tại chỉ kiểm tra mà thôi, kết quả không nhất định tệ nhất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!