Chương 15: Phòng Livestream Kh.ủng B.ố Hoàn

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Edit: Hiickan

Nguyễn Thanh rũ mắt giấu thần sắc dưới đáy mắt, cậu như thế nào phạm phải sai lầm cấp thấp này.

Ánh mắt bác sĩ nhìn hắn không có vấn đề gì, nhưng không có nghĩa hắn không có hứng thú đối với mạng sống của cậu.

Nếu bác sĩ chính là sát thủ phòng livestream kh. ủng b.ố......

Bệnh viện không ít dụng cụ đều có phóng xạ cho nên cần phải kiểm tra kín, tứ phía đều là những bức tường xây bằng vật liệu đặc thù, không có cửa sổ, ngay cả hiệu quả cách âm cũng rất tốt.

Nói cách khác, Nguyễn Thanh chạy không được , thậm chí cơ hội kêu cứu cũng không có, bởi vì Giang Tứ Niên sẽ không nghe thấy.

Cậu hiện tại chỉ có thể dựa vào chính mình.

Dù đã nhận ra điều khác thường, trên mặt Nguyễn Thanh cũng không lộ ra biểu hiện gì, vẫn là Diệp Thanh âm trầm sợ hãi tiếp xúc với mọi người.

Nguyễn Thanh cởi hết áo, đặt áo trên đầu giường, sau đó đè túi lên, tiếp theo mới chậm rì rì nằm ở trên giường bệnh.

Nguyễn Thanh cũng không có nằm chính giữa mà nằm cách túi của mình khá gần.

Y dùng thiết bị trên cơ bản đều quý, giá cả lên tới trăm vạn, đa số thiết bị không thể bảo quản khi nhiệt độ cao, cho nên trong phòng vẫn luôn mở điều hòa vì vậy không khí có chút lạnh.

Tuy rằng trên giường bệnh có một tầng khan trải giường, nhưng vẫn thập phần lạnh lẽo, Nguyễn Thanh mới vừa nằm trên đó đã bị k. ích thích run run một chút.

Cảm xúc ủy khuất không tự chủ sinh ra, Nguyễn Thanh nhanh chóng ngăn chặn lại, nỗ lực bình tĩnh trở lại.

Bác sĩ thấy Nguyễn Thanh nằm xuống, cầm hòm thuốc lại, hắn ngồi xuống mép giường mở hòm thuốc ra, là thuốc cùng dụng cụ băng bó vết thương.

Bác sĩ cầm miếng bông nhìn về phía Nguyễn Thanh: "Tôi trước tiên giúp cậu đem cổ băng bó một chút, khả năng sẽ có chút đau."

Nguyễn Thanh ngừng lại, nhìn thoáng qua bác sĩ trước mắt, cậu đa nghi quá sao?

Xem ra cậu gần đây có chút quá mệt mỏi, liên tiếp chạy trốn cùng sử dụng não làm thần kinh có chút mẫn cảm.

Tư thế nằm không tốt để bôi thuốc, Nguyễn Thanh ngồi dậy, dùng tay chống thân thể hơi khom xuống, giúp bác sĩ bôi thuốc tốt hơn.

Bác sĩ cao hơn Nguyễn Thanh ngay cả khi đang ngồi, Nguyễn Thanh bị thương ở cổ, cho nên để thuận tiện bác sĩ hơi hơi khom lưng đến gần vài phần, động tác ôn nhu dùng miếng bông rửa sạch máu trên cổ Nguyễn Thanh.

Toàn bộ quá trình đều chuyên chú, cũng không có hành động gì kỳ quái, ánh mắt cũng không gì sai.

Bác sĩ nghiêm túc rửa sạch máu, máu chảy xuống da cũng bị hắn lau sạch.

Bác sĩ rửa sạch sạch sẽ liền bắt đầu sát trùng, động tác thập phần chuyên nghiệp, không nhìn ra được sai lầm.

Bôi thuốc xong bác sĩ cầm lấy băng gạc, nhẹ nhàng vòng qua cổ Nguyễn Thanh quấn quanh ba vòng, ngón tay hắn trắng nõn thon dài, quấn băng gạc thập phần ưu nhã.

Trong lúc nhất thời không ai nói chuyện, làm người khác cảm giác có chút an tĩnh.

Tư thế này có chút gần, gần đến mức Nguyễn Thanh ngửi thấy mùi thuốc trên người hắn, hắn có chút không được tự nhiên nhìn về phía bên cạnh.

Bác sĩ so với Tô Tiểu Chân thủ pháp khá hơn nhiều, từ đầu tới đuôi cũng chưa làm đau Nguyễn Thanh.

"Cậu trước tiên nằm xuống đi." Bác sĩ băng bó tốt cổ Nguyễn Thanh sau đem công cụ và thuốc thu hồi bỏ vào chỗ cũ.

Nguyễn Thanh sờ vết thương đã được băng bó, ngoan ngoãn nằm xuống, đôi tay đặt ở hai bên hông.

Thân thể được hình thành từ số liệu Nguyễn Thanh, hình dáng bên ngoài không khác gì thân thể thật, cậu hàng năm sinh bệnh, thân thể tương đối tinh tế, làn da trắng nõn mang một loại bệnh mỹ cảm ( ??? ), cho người ta hình dùng đến băng cơ ngọc cốt *, một cảm giác không chân thật .

* Da dẻ dáng dấp trắng nuột mịn màng của người đẹp. Cũng có thể nói là băng cơ ngọc thể:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!