Chương 14: Phòng Livestream Khủng Bố

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Edit: Hiickan

Ngữ khí của người đần ông rất bình tĩnh nhưng lại có chút nguy hiểm, làm người khác dâng lên một nỗi sợ hãi.

Nguyễn Thanh nghe được giọng nói đấy, da đầu tê dại, trực tiếp cứng đờ tại chỗ.

Trời cao luôn không chiếu cố cậu, không ngờ lại gặp tình huống này

May mắn lúc đi cầu thang Nguyễn Thanh đã thả tóc xuống, trở thành bộ dáng âm trầm ban đầu.

Nhát gan lại sợ hãi tiếp xúc với người khác.

"Nói chuyện.

" Giọng nói Giang Tứ Niên lớn vài phần.

Nguyễn Thanh rũ mắt nhìn tay nắm cửa, tự hỏi nhanh chóng mở cửa đi vào lại nhanh chóng đóng cửa liệu có tính khả thi hay không?

Chỉ là! ! Không có tính khả thi.

Bởi vì hành động đó có thể chọc giận Giang Tứ Niên giết cậu nhưng rất nhỏ, nhưng điều đó có thể xảy ra.

Thấy Nguyễn Thanh trầm mặc không nói gì, Giang Tứ Niên không còn kiên nhẫn trực tiếp bắt lấy cánh tay Nguyễn Thanh, xoay người cậu về phía mình, đè lên cánh cửa

"A! Như thế nào? Đi ra ngoài một chuyến liền bị điếc? Tôi nói em có nghe không! ! ?"

Ngữ khí Giang Tứ Niên trào phúng liền im bặt khi nhìn thấy vết thương trên cổ của thiếu niên, đôi mắt liền âm trầm

Hơn nữa trạng thái thiếu niên có chút không tốt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, môi mỏng mơ hồ thấy vết thương, từ góc độ đó rõ rang tự mình cắn.

Đại khái  bởi vì hắn vừa thô lỗ, động vào vết thương trên cổ thiếu niên, máu nhanh chóng thấm đẫm băng gạc.

Miệng vết thương này tuyệt đối không nhỏ.

Thiếu niên tựa hồ bị dọa tới rồi, mở to hai mắt nhìn người trước mắt, một cử động nhỏ cũng không dám.

Giang Tứ Niên sắc mặt tức khắc âm trầm xuống , tình huống này cùng Cố Chiếu Tây nói với hắn hoàn toàn khác nhau, thiếu niên rõ ràng không phải theo như lời hắn nói chạy trốn, mà là gặp phải nguy hiểm.

Giang Tứ Niên hít sâu một hơi áp xuống lửa giận bị lừa gạt, động tác nhẹ nhàng mở băng gạc thiếu niên ra.

Băng gạc bị mở ra, lộ ra cổ thiếu niên, miệng vết thương dữ tợn kéo dài, làn da thiếu niên đại khái lâu rồi không thấy ánh mặt trời mang bệnh trạng mỹ cảm đối lập với miệng vết thương thoạt nhìn thập phần đáng sợ.

Mà lúc này miệng vết thương lại chảy máu, theo cổ chảy xuống, tựa như một đóa mạn châu châu sa hoa ( hoa bỉ ngạn ) diễm lệ.

Giang Tứ Niên rất rõ ràng, nếu vết thương trên cổ thiếu niên dùng lực một chút nữa!

"Ai làm?" Giang Tứ Niên buông lỏng thiếu niên, ngữ khí lại một lần mất bình tĩnh.

Nhưng lúc này có chút khác biệt, vừa mới dường như sự tức giận nhẫn nại, tựa như sự yên bình trước bão táp.

Nguyễn Thanh rũ đầu, thân thể run nhè nhẹ, tựa hồ bị Giang Tứ Niên dọa tới rồi, thanh âm có vài phần run rẩy: "Tôi! tôi không biết, trời quá tối, có người cầm dao, rất cao, hắn ăn mặc áo sơ mi."

Khán giả phòng phát song lúc đầu nghe không cảm thấy gì, kết quả càng nghe càng không thấy thích hợp.

[??? ]

[ tôi nghe Khanh Khanh nói lời này như thế nào cảm giác có chút không thích hợp? Như thế nào nghe ra người đàn ông không biết tốt xấu làm thương cậu ấy? ]

[ +1, tôi nói thẳng, tôi cũng cảm thấy không quá thích hợp, nếu không phải tối hôm qua theo dỗi, tôi cũng cho người đàn ông đó làm.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!