Chương 1: Phòng Livestream Khủng Bố

Đánh giá: 9 / 1 lượt

Edit: Hiickan

Trên màn hình di động, hình ảnh bông tuyết rơi không ngừng thoạt nhìn ảm đạm mơ hồ, giống như đang phát từ một cuốn băng cũ lâu đời.

Người đàn ông mặc vest và đi giày da đua xe trong đêm mưa.

Tiếng động cơ lấn át tiếng vật nặng rơi xuống đất, bánh xe rung lên một chút, người đàn ông cười lớn.

Hắn không những không dừng xe mà còn nghiền qua nghiền lại.

Bánh xe đè nát xương cốt, màu đỏ sậm của máu bắn lên thân xe nhanh chóng bị mưa cuốn trôi, chỉ còn một đống máu thịt đỏ sẫm mơ hồ trong đêm mưa.

Trong giây tiếp theo, hình ảnh thay đổi, người đàn ông chạy điên cuồng, bộ quần áo trên người cũ kỹ lại bẩn thỉu, mái tóc lộn xộn dính trên mặt, hắn lo lắng đề phòng xung quanh, đáy mắt che kín tơ máu, mặt đầy hoảng sợ và bối rối.

Tiếng động cơ gầm rú không nhanh không chậm đuổi theo hắn, hàm răng của người đàn ông sợ hãi mà run lập cập.

Đôi mắt hắn nheo lại, chạy trốn trong tuyệt vọng.

Nhưng dù trốn ở đâu, tiếng động cơ cùng với đám đồ luôn bám theo như bóng với hình, như dòi ăn xương.

Mưa to đầm đìa, hắn quỳ xuống xin tha nhưng đổi lại là tiếng quen thuộc nổ vang bên tai, một chiếc xe sang trọng nghiền qua người hắn.

Hình ảnh trên màn hình cũng không vì cái chết của hắn mà dừng lại.

Sau vài giây chìm trong bóng tối, trong một cái hẻm nhỏ tối tăm, bóng dáng người đàn ông khác dần dần hiện rõ.

Hắn cầm chai rượu uống ừng ực, bước đi không vững rồi dừng ở cuối hẻm, ngã nhào xuống bậc thềm rồi đập cửa.

Tiếng đập cửa đinh tai nhức óc trong màn đêm yên tĩnh khiến người nghe trong lòng run sợ.

Cửa phòng không nhúc nhích, người đàn ông vô cùng tức giận, hắn nổi giận đứng dậy, đá mạnh vài cửa.

Cánh cửa gỗ kiểu cũ không chịu được sức nặng, phát ra một tiếng vang ê rang, lung lay sắp đổ.

Hắn lại đạp một lần nữa, cửa gỗ không chịu nổi, đổ xuống đất.

Trong căn phòng thiếu ánh sáng, cậu bé nhỏ gầy co quắp trong góc phòng, đôi mắt từ trong khuỷu tay nhìn lên, run bần bật khi nhìn thấy hắn.

Hắn loạng choạng đứng dậy, chửi thề, túm đầu cậu bé đập vào tường, hết lần này đến lần khác, máu loang lổ cả bức tường, cánh tay vùng vẫy của cậu bé dần dần buông xuống.

Hình ảnh thay đổi, một chân của người đàn ông bị trói vào cột sắt, ở bên cạnh hắn có một con dao và một thùng chứa rất lớn treo trên đầu.

Một con bướm đêm không cẩn thận rơi vào chất lỏng, trong chớp mắt hóa thành máu loãng.

Là axit! Hắn nuốt nước bọt, thùng chứa không ngừng nghiêng, hắn liều mạng giãy giụa trong tuyệt vọng.

Nhưng sợi xích quá chắc chắn nên hắn không thể thoát ra được.

Trừ khi...

Mắt hắn nhìn sang con dao bên cạnh, mồ hôi lạnh không ngừng toát ra trên trán.

Sau một hồi giằng co, hắn run lẩy bẩy, cầm cao dao lên và chém về phía chân bị xích.

Lưỡi dao cùn mắc vào xương không rút ra được.

Hắn thống khổ kêu lên thảm thiết, làm thùng hang càng nghiêng về một phía hơn, loảng xoảng...

Màn hình chợt tối lại, giây tiếp theo lại sáng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!