Phiên ngoại Tam giá lang quân
Sau khi cùng Trì Nghiên Trì bạc đầu trọn kiếp, vừa mở mắt ra lần nữa, ta lại quay về mười năm trước, đúng ngày Trì Nghiên Trì đến nhà ta cầu thân.
Khi ấy, ta đang tiễn Trì Nghiên Trì ra cổng phủ: "A Nghiên!"
Trì Nghiên Trì toàn thân chấn động, có chút không dám tin nhìn ta.
Sau đó, chúng ta nhìn thấy nốt ruồi son trong lòng bàn tay của đối phương.
Cổ tình nhân.
Trì Nghiên Trì và ta cùng nhau quay về mười năm trước.
Vì biết ban đêm nữ nhân xuyên không kia sẽ tìm đến ta, chúng ta lập tức rời thành, đến ngôi chùa ngoài thành mong nhận được chút chỉ dẫn.
Nhưng vị trụ trì lại nói không thể giúp ta: "Mỗi người đều có nhân duyên của riêng mình, nếu muốn đối kháng với thiên đạo, thì phải dựa vào chính bản thân thí chủ."
Khi màn đêm buông xuống, không ai biết ta đã tuyệt vọng đến nhường nào.
Trì Nghiên Trì không thể lưu lại trong phủ, đành trèo tường từ hậu viện vào.
Chàng vốn luôn coi trọng hình tượng, nào từng chật vật đến vậy.
Mặt chàng dính đầy bụi, nắm chặt tay ta, nói: "Tiểu Ngư, đừng sợ."
Giống hệt những tháng năm dài đằng đẵng của kiếp trước.
Ta dựa vào vai chàng, muốn tìm chút chỗ dựa.
Chàng thấp giọng hỏi ta: "Tiểu Ngư, kiếp trước sống có vui không?"
Nước mắt ta thấm ướt vạt áo, khẽ đáp một tiếng.
Chàng nói: "Vậy thì đừng sợ. Nếu… ta vẫn sẽ đợi nàng sau mười năm nữa.
Nếu mười năm chờ đợi là cái giá để được cùng nàng sống trọn một đời, thì bất kể bao lâu, ta cũng cam lòng."
Ta hé miệng, vừa định nói gì đó.
Ý thức đã bị kéo vào một không gian trắng xóa.
"Thân thể này xinh đẹp như vậy, ta muốn nó!"
Là nữ nhân xuyên không kia.
Ả ta đã chen vào thân thể của ta rồi!
Ả lao thẳng về phía ta, ý thức ta dần trở nên mơ hồ.
Đột nhiên, nốt ruồi son trong lòng bàn tay ta tỏa ra một trận nóng rực.
Nghĩ đến đủ chuyện đã qua.
Không được!
Đây là thân thể của ta, là cuộc đời của ta.
Ta không thể cứ thế mà nhận thua!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!