6
Trì Nghiên Trì dường như bị tiếng "Trì công tử" kia làm bỏng tay, chàng đột ngột rụt tay về. Gương mặt chàng thoáng ngẩn ra, khẽ gọi: "Tiểu Ngư."
Ta mỉm cười, chớp mắt: "Là ta đây."
Ta cứ ngỡ phản ứng bình tĩnh này có thể đổi lại cơ hội được nói thêm vài câu với chàng.
Nào ngờ, Trì Nghiên Trì cười lạnh một tiếng rồi nói: "Yêu vật nhà ngươi lần này diễn xuất quả thật có tiến bộ, suýt chút nữa ta đã bị ngươi lừa rồi. Nhưng ta khuyên ngươi tốt nhất nên an phận một chút. Nếu còn giở trò hay làm tổn hại đến thân xác của Tiểu Ngư, ta sẽ khiến Thành Quận vương đang bị lưu đày ngoài kinh thành phải trả giá gấp đôi."
Ta có chút sốt ruột, nhưng lại chẳng biết phải giải thích thế nào.
Với kinh nghiệm đọc thoại bản nhiều năm, ta đại khái hiểu được rằng mình đã bị một cô hồn dã quỷ nào đó chiếm xác, thậm chí ả ta còn giả mạo ta.
Trì Nghiên Trì hẳn đã nghe chuyện "sói đến rồi" quá nhiều lần, nên chẳng còn tin nữa.
Ta cuống đến mức ngũ quan nhăn nhúm cả lại, theo bản năng muốn nắm lấy ống tay áo của chàng. Đây vốn là động tác nhỏ quen thuộc mỗi khi ta làm chàng phật ý ngày trước: "Ta thật sự là Trần Ngư, là Trần Ngư tỉnh lại từ mười năm trước, không lừa chàng đâu."
Nhưng Trì Nghiên Trì né người tránh thoát, liếc nhìn ta một cái rồi rời đi.
Mấy ngày sau đó, cả chàng lẫn hai đứa trẻ đều không quay lại nữa. Ngay cả lỗ chó nơi góc viện cũng bị lấp kín.
Ta muộn màng nhận ra rằng, hóa ra "ta" vẫn luôn bị giam cầm ở đây, chỉ là tính ta vốn lười biếng, cũng chẳng quá bận tâm đến những chuyện này.
Ta luôn tin vào câu "thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng". Hồi trước theo nương lên chùa thắp hương, vị trụ trì còn từng khen ta có Phật tính kia mà.
7
Không có ai đến thăm, ta đành cả ngày vùi đầu trong thư phòng của viện tử để đọc thoại bản.
Phải nói rằng, thoại bản trong thư phòng này không chỉ mới mà còn vô cùng đầy đủ, lại được sắp xếp ngăn nắp, phân loại kỹ lưỡng theo từng năm. Người bài trí căn phòng này quả thực quá hiểu ta rồi.
Suốt mấy ngày liền, ta xem đến say sưa quên cả lối về, đặc biệt là quyển đang cầm trên tay mang tên "Bá đạo Hầu gia cưỡng chế sủng", xem đến mức linh hồn cũng phải run rẩy, chỉ hận không thể lôi ngay tác giả ra kết nghĩa tri kỷ.
Chỉ là, cốt truyện và thiết lập nhân vật lại khiến ta thấy quen quen thế nào ấy.
Ví như nam chính giai đoạn đầu là khiêm khiêm quân tử, giai đoạn sau lại thủ đoạn vô biên.
Ví như lúc nam chính chưa đỗ đạt, gia đạo sa sút, phải đến nương nhờ nhà thế giao.
Ví như nữ chính lại vừa vặn là con gái của nhà thế giao đó.
Rồi lại ví như hai người dây dưa suốt mười năm, nam chính quyền khuynh triều dã, đem nữ chính vốn đang một lòng hướng về nam phụ giam lỏng ở hậu viện, hai người còn tình cờ sinh được một đôi long phụng thai…
Cái sự "trùng hợp" này chẳng phải là hơi quá nhiều rồi sao?
Người viết sách có thể hư cấu tình tiết đến đâu, nhưng nếu dựa trên nguyên mẫu nhân vật để cải biên thì những sự kiện trọng đại thường sẽ không thay đổi quá lớn.
Nghĩ đến đây, ta ngay cả cơm tối cũng chẳng buồn ăn, bắt đầu lật xem tỉ mỉ những chuyện xảy ra sau khi nam nữ chính đính hôn.
Cho đến khi buồn ngủ không mở nổi mắt, ta gục thẳng xuống bàn mà thiếp đi.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, ta phát hiện mình đã nằm ngay ngắn trên giường. Trong phủ này, người dám bế ta về phòng giữa đêm khuya, ngoài chàng ra thì còn ai được nữa?
Ta bất giác bật cười.
Trì Nghiên Trì à Trì Nghiên Trì, mười năm sau chàng vẫn cứ là cái đồ "miệng hùm gan sứa", ngoài lạnh trong nóng như vậy.
8
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!