Chương 2: (Vô Đề)

3

Dẫu cho bản thân vốn là kẻ lạc quan, nhưng vào lúc này, ta cũng không tránh khỏi cảm thấy nản lòng.

Rõ ràng những chuyện họ nói, ta chẳng hề có lấy một chút ấn tượng nào.

Ta mở hộp cơm ra, thức ăn trông khá phong phú, đều là những món ta thích. Điều này lại khiến trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc. Một vị Hầu phu nhân bị giam lỏng, không được sủng ái, vậy mà vẫn có người quan tâm đến sở thích ăn uống của nàng sao?

Nhưng chuyện đã đến nước này, cứ ăn trước đã.

Ta xách hộp cơm ra ngồi ở lương đình trong viện, tiện tay lấy mấy quyển thoại bản vừa lục được trong phòng, định bụng vừa ăn vừa xem. Đây vốn là thói quen từ nhỏ của ta.

Mới ăn được hai miếng, nơi góc viện bỗng vang lên tiếng động sột soạt. Ta giật mình ngoảnh lại.

Ngay tại lỗ chó nơi góc tường, cậu bé ta gặp lúc sáng đang bị kẹt ở đó, bốn mắt nhìn nhau với ta. Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt nó thoáng hiện vẻ hoảng hốt, đôi tay nhỏ bé chống xuống đất, định lùi về phía sau.

Phía sau bức tường vang lên một tiếng "ái chà".

Ta không nhịn được mà phì cười, sải bước lao tới, nhấc bổng nó ra khỏi lỗ chó: "Hì hì, bắt được nhóc rồi nhé."

Gương mặt trắng trẻo của cậu bé lấm lem bụi đất. Nó thu mình trong lòng ta, không dám cựa quậy, đôi mắt đen láy rưng rưng nước mắt, run rẩy nói: "Đừng đánh con, đừng đánh con."

Nghe thấy lời này, nụ cười trên môi ta chợt tắt lịm.

Ta hiểu rõ bản thân mình, dù tâm trạng hay tính khí có tệ đến đâu, ta cũng chưa từng trút giận lên một đứa trẻ.

"Ta… trước đây ta từng đánh con sao?"

Cậu bé cụp mắt, không dám nhìn ta: "Con biết nương thân không cố ý mà."

Chưa đợi ta kịp mở lời, cô bé kia đã chui ra từ lỗ chó: "Thả đệ ấy ra!"

Con bé phồng má, thần sắc căng thẳng chằm chằm nhìn đứa bé trai trong lòng ta, cứ như thể chỉ cần ta không vui là sẽ ném nó đi vậy.

Ta chớp chớp mắt: "Thả ra cũng được, nhưng hai đứa không được chạy. Ta… nương thân có vài chuyện muốn hỏi các con."

4

Ta đặt đứa bé xuống, đưa tay muốn xoa đầu chúng, nhưng cả hai đều nhắm nghiền mắt, theo bản năng co rụt lại.

Trong lòng ta dâng lên một nỗi xót xa khó tả, nhưng trên mặt vẫn gượng cười, dịu dàng hỏi: "Các con tên là gì?"

"Con là tỷ tỷ, Trì Xuân Ý."

"Con là ca ca, Trì Phi Vãn."

Hay cho hai đứa nhỏ này, mỗi đứa tự nhận một kiểu thứ bậc sao?

Khoan đã.

Chờ chút.

Trì Xuân Ý, Trì Phi Vãn…

Đây chẳng phải là những cái tên trong cuốn thoại bản ta viết hay sao?

Phải biết rằng, từ nhỏ ta chẳng có sở thích gì khác, chỉ đam mê đọc thoại bản, thi thoảng còn tự mình chắp bút. Đương nhiên, nhân vật chính chắc chắn là ta và Trì Nghiên Trì, mà hai cái tên Trì Xuân Ý và Trì Phi Vãn này chính là tên của những đứa trẻ mà ta từng tưởng tượng về tương lai của ta và Trì Nghiên Trì.

Nói như vậy, Tuyên Thành Hầu chính là Trì Nghiên Trì!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!