Ngày thứ hai sau khi đính hôn với vị hôn phu, ta bỗng xuyên đến mười năm sau.
Vừa mở mắt, bên đầu giường đã thấy một đôi long phụng thai đáng yêu nép sát vào nhau, rụt rè gọi ta một tiếng "nương thân".
Chẳng bao lâu sau, ta gặp lại phu quân của mười năm sau.
Dung mạo chàng vẫn như trước, nhưng giữa chân mày lại phủ một tầng hàn ý thâm trầm, chẳng còn nửa phần phong nhã như gió mát trăng thanh thuở ban sơ.
Mãi về sau ta mới hay, thân xác này đã bị kẻ khác chiếm cứ suốt mười năm trời.
1
Ngày hôm qua chính là ngày thanh mai trúc mã mang sính lễ đến cửa cầu thân.
Ta đã ngưỡng mộ dung mạo tuấn tú của chàng từ lâu, cuối cùng hôm qua cũng được toại nguyện.
Khi tiễn chàng ra khỏi phủ, chàng mỉm cười dịu dàng với ta, dáng vẻ tựa gió mát trăng thanh khiến ta say mê đến mức đọc thoại bản suốt nửa đêm, chỉ hận không thể lập tức thành thân ngay ngày hôm sau.
Tỳ nữ Lệ Chi đứng bên còn trêu chọc, bảo ta đây chính là "mộng nữ" trong truyền thuyết.
Nghĩ đến việc hôm nay Trì Nghiên Trì hẹn ta đi đạp thanh, ta còn định bụng sẽ nhân cơ hội này mà lén nắm tay chàng một cái.
Còn chưa mở mắt, khóe môi ta đã bất giác cong lên.
Đúng lúc ấy, một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại chợt chạm nhẹ lên má ta.
Một giọng nói non nớt vang lên: "Tỷ tỷ, tỷ nhẹ tay thôi, đừng làm nương tỉnh dậy. Cha không cho chúng ta vào thăm người đâu."
Chuyện gì thế này? Sao trong phòng ta lại có trẻ con?
Ta còn chưa kịp định thần, lại nghe một giọng trẻ thơ khác đáp lời: "Biết rồi, biết rồi. Đệ vừa thấy không, nương thân cười kìa, cười dịu dàng lắm. Nếu người cũng có thể dịu dàng cười với chúng ta như thế thì tốt biết bao."
"Ca ca, huynh cũng mau sờ thử đi!"
Nghe mà lòng ta đầy mịt mờ, rốt cuộc đứa trẻ nào là ca, đứa nào là tỷ?
Ta vẫn nhắm nghiền mắt, định bụng nghe xem là hài tử nhà ai mà to gan lớn mật, dám lẻn vào tư phòng của ta.
Đúng lúc này, một bàn tay bé xíu khác áp lên má ta, kèm theo tiếng thì thầm nhỏ như muỗi kêu: "Nương thân!"
Nương thân?!
Đến nước này thì ta không tài nào giả vờ được nữa. Kẻ nào tâm địa độc ác dám bôi nhọ thanh danh của ta?
Ta và Trì Nghiên Trì còn chưa hành đại lễ kia mà!
Trong cơn hoảng loạn, ta bật người ngồi dậy.
Lúc này mới nhìn rõ, ở đầu giường có hai đứa trẻ chừng năm sáu tuổi, mặt mũi tinh xảo như búp bê ngọc.
Động tác đột ngột của ta khiến cậu bé giật mình, ngã ngồi xuống đất.
Nó mím môi, đôi mắt long lanh tràn đầy vẻ kinh hãi nhìn ta.
Chưa đợi ta mở miệng hỏi, cậu bé đã đứng dậy kéo tay bé gái bên cạnh chạy vụt đi.
Trước khi rời đi, cả hai còn lưu luyến ngoái đầu nhìn ta một cái.
Chuyện này… rốt cuộc là thế nào đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!