Chương 65: Yêu Nhất (11)

Khi Lâm Đông Tự bế Trình Tri bước xuống xe, trên nóc xe đã phủ một lớp tuyết trắng mỏng.

Thời tiết âm u lạnh giá, tuyết rơi như thế này, thật sự rất thích hợp để ngủ nghỉ.

Tắm xong, Trình Tri lười biếng chui vào chăn nằm.

Lâm Đông Tự vẫn phải đến công ty.

Anh đi tới bên giường, cúi xuống hôn nhẹ lên giữa trán cô, giọng nói dịu dàng: "Anh tới công ty đây."

Trình Tri khẽ "ừ" một tiếng, mỉm cười đáp: "Anh đi đi, em ngủ thêm một lát."

Lâm Đông Tự lại cúi xuống hôn lên môi cô, thì thầm: "Ngủ ngon."

Đợi Lâm Đông Tự rời khỏi nhà, Trình Tri rất nhanh đã cuộn mình trong chăn, chìm vào giấc ngủ.

Lần tỉnh dậy tiếp theo là vì tiếng chuông điện thoại reo lên không ngừng.

Trình Tri mơ màng nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, rồi nhấc máy.

Đầu dây bên kia lễ phép nói: "Chào chị Trình, tôi là chủ của bé Samoyed mà trước đây chị từng liên hệ. Tôi muốn hỏi bây giờ chị còn muốn nuôi Samoyed không ạ?"

Ba tháng trước, bé Lâm Thính khi nhìn thấy có người dắt một chú Samoyed trắng tinh đi dạo trong khu chung cư, liền đặc biệt muốn trong nhà cũng nuôi một "cục bông trắng".

Khi đó Trình Tri đã tìm đến một nhà rất đáng tin cậy, Samoyed nhà họ quả thật sinh được một lứa, nhưng tất cả đều đã có người đặt trước.

Nghe đối phương hỏi như vậy, cô hơi khó hiểu, liền hỏi lại: "Ý anh là… vẫn còn Samoyed con sao?"

Đối phương giải thích:  "Có một cô gái trước đây đã đặt một bé ở chỗ tôi, nhưng bây giờ lại nói không nuôi nữa, nên dư ra một bé không ai nhận. Bé vừa tròn ba tháng. Nếu chị vẫn còn muốn, có thể qua xem thử."

Trình Tri suy nghĩ một chút rồi đồng ý: "Được, vậy lát nữa tôi qua chỗ anh."

Cúp máy xong, Trình Tri gửi tin nhắn WeChat cho Lâm Đông Tự, kể lại chuyện này.

Lâm Đông Tự rất nhanh đã trả lời:[Em qua xem thử đi, ưng thì đưa thẳng đến bệnh viện thú y kiểm tra tổng quát. Chỉ cần khỏe mạnh là mình nuôi. Tiểu Nhĩ rất thích Samoyed.]

Trình Tri đáp lại:[Vâng, mong là em có thể mang về cho Tiểu Nhĩ một bé Samoyed hoạt bát, đáng yêu và khỏe mạnh.]

Lâm Đông Tựi: [Good luck.]

Trình Tri sửa soạn xong xuôi, thay quần áo rồi lái xe ra ngoài.

Cô đến nhà của chủ Samoyed trước, tận mắt nhìn thấy cục bông trắng đáng yêu, sau đó cùng của chủ đưa bé đến bệnh viện thú y để kiểm tra toàn diện.

Không có bất kỳ vấn đề gì, bé Samoyed con rất khỏe mạnh.

Trình Tri liền đón bé về nhà, rồi làm theo dặn dò của chủ cũ, mua thức ăn cho chó và những món đồ chơi mà cún con thích.

Chiều tối hôm đó, Trình Tri và Lâm Đông Tự cùng nhau đến trường mẫu giáo đón hai đứa trẻ về nhà.

Suốt dọc đường về, hai vợ chồng không hề nhắc nửa lời về chuyện nuôi chó.

Cho đến khi về đến nhà, anh trai và em gái xuống xe, được bố mẹ dắt tay bước vào trong.

Cánh cửa vừa mở ra, một cục bông trắng tinh liền lao tới, quẫy đuôi xoay vòng quanh chân bọn trẻ.

Lâm Thính tròn mắt kinh ngạc, sau đó vui mừng khôn xiết, ngồi xổm xuống v**t v* chú Samoyed béo múp.

Cô bé kích động ôm chặt cục bông trắng, ngẩng đầu cười rạng rỡ nhìn bố mẹ, giọng nói cao vút: "Cảm ơn bố mẹ! Từ nay Tiểu Nhĩ có cún con rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!