Kỳ nghỉ Tết Dương lịch, Trình Tri và Lâm Đông Tự dẫn hai bé đi dự tiệc đính hôn của Trần Châu Lương.
Nhà gái là vũ công của Nhà hát Ca Vũ Quốc Gia.
Người rất xinh đẹp, chỉ cần đứng yên ở đó, khí chất tự tin và tao nhã của cô đã tự nhiên toát ra.
Tiệc đính hôn kết thúc, Trình Tri và Lâm Đông Tự đưa hai bé về nhà bố mẹ.
Lúc trò chuyện cùng mẹ, bà Thi Từ, Trình Tri bất ngờ biết được: vị hôn thê của Trần Châu Lương vì sự nghiệp nên không định sinh con, theo lối sống DINK.
[DINK có nghĩa là "dual income, no kids" (thu nhập nhân đôi, không con cái)]
Không cần nói cũng đoán được, Trần Châu Lương chắc chắn cũng cùng quan điểm với cô ấy, và đã thuyết phục gia đình xong xuôi.
Nếu không thì đã chẳng có buổi tiệc đính hôn hôm nay.
Thi Từ thở dài: "Dì Chu ban đầu không đồng ý đâu. Nhưng tình cảm hai đứa nó quá mặn nồng, bảo chia tay chẳng chia nổi. Mà tính tình con bé cũng tốt, đối xử với gia đình rất lễ phép. Dì Chu thật ra cũng thích con bé, chỉ là chuyện không muốn sinh con khiến bà ấy buồn lòng. Sau rồi bà ấy cũng nghĩ thông, thôi kệ."
Đa số bậc cha mẹ đúng là khó chấp nhận lối sống DINK.
Kết hôn, sinh con, nối dõi tông đường, như một quy luật truyền từ đời này qua đời khác.
Thậm chí có người còn cho rằng không cưới, không sinh con chính là bất hiếu.
Nhưng thực ra, cuộc đời này là của mỗi người.
Ngay cả bố mẹ, cũng không nên can thiệp quá sâu.
Kết hôn hay không, là lựa chọn của bản thân.
Kết hôn rồi có sinh con hay không, cũng chỉ là chuyện giữa hai vợ chồng.
Không liên quan đến bất cứ ai khác.
Đang dỗ Tiểu Nhĩ ngủ, Trình Tri nhẹ nhàng vỗ bé, rồi tò mò hỏi:
"Mẹ, nếu con và Đông Tự cũng theo lối sống như vậy, không sinh con… mẹ có đồng ý không ạ?"
Thi Từ cười: "Cuộc đời của con do con tự quyết định. Mẹ với bố con không xen vào."
Trình Tri cong môi cười.
Cô biết mà, bố mẹ luôn tôn trọng mọi lựa chọn của cô.
Tối hôm đó về đến nhà, Trình Tri cho bé bú trước khi ngủ, rồi nói chuyện với Lâm Đông Tự, lúc này đang ôm Tiểu Nhĩ và chơi đùa với cô bé.
"Đông Tự, nếu em nói không muốn sinh con, nhà anh có đồng ý không?"
Lâm Đông Tự cười hỏi: "Sao em không hỏi xem anh có đồng ý không?"
Trình Tri ôm Tiểu Nhĩ, nhẹ vỗ, khóe môi khẽ cong: "Em biết anh sẽ đồng ý mà."
Anh thở nhẹ, rồi trả lời câu hỏi của cô:
"Bố mẹ chắc chắn không can thiệp. Ông nội thì tất nhiên mong chúng ta có cháu, nhưng nếu bọn mình quyết định cả đời không sinh con, ông cũng sẽ không để bụng. Ông cụ không bảo thủ như thế đâu."
"Ông luôn tôn trọng suy nghĩ của anh." Lâm Đông Tự dừng một chút rồi nói tiếp: "Con người phải có chủ kiến, và cũng phải chịu trách nhiệm cho mỗi quyết định của mình. Những điều đó là do ông nội dạy cho anh từ nhỏ."
Cho con trai bú xong, hai người đổi bé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!