Chương 6: Ngày 11 tháng 10 năm 2018, đưa Lâm Đông Tự đi nghe mưa

Khi Trình Tri lái xe đưa Lâm Đông Tự đi nghe tiếng mưa, Lâm Đông Tự không ngoài dự đoán đã nhận được điện thoại của Thu Trình.

Anh ngồi ở ghế phụ lái, cúi mắt nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, bình thản bắt máy, "A Trình."

Thu Trình hỏi: "Về khi nào vậy?"

Lâm Đông Tự đáp: "Mới mấy hôm trước thôi."

"Sao không nói với bọn tôi tiếng nào, lẳng lặng muốn làm gì vậy?"

Lâm Đông Tự cười, "Đương nhiên là muốn tạo bất ngờ cho các cậu."

Thu Trình nhàn nhạt nói: "Đừng có lắm lời."

Anh đành phải nghiêm túc hơn một chút, mặt không đổi sắc nói dối: "Từ khi về nước thì bận tối mắt tối mũi, tôi vừa mới tiếp quản công ty, nghiệp vụ còn hơi lạ lẫm, vốn định bận xong đợt này thì liên lạc với các cậu ra ngoài tụ tập."

Thu Trình có lẽ đã tin lời anh, lập tức chuyển chủ đề: "Cậu và Trình Tri?"

Lâm Đông Tự "À" một tiếng, nửa thật nửa giả nói: "Nói ra cũng thật trùng hợp, hôm đó tôi đến hiệp hội ung thư của nhà mình, vừa khéo gặp cô ấy đến l*m t*nh nguyện viên cho nhóm ung thư, thế là quen biết nhau."

Chuyện Trình Tri đến hiệp hội ung thư của Lâm Thị l*m t*nh nguyện viên, Thu Trình có biết.

Tối đó Trình Tri nói chuyện điện thoại với Khâu Chanh có nhắc đến, hơn nữa sau khi cúp điện thoại, Chanh nhỏ lại kể cho anh nghe một lần nữa.

Thu Trình nói: "Chanh Chanh còn tưởng hai người yêu nhau rồi."

Trong khoang xe yên tĩnh, cuộc trò chuyện giữa Lâm Đông Tự và Thu Trình có thể nghe rõ mồn một.

Trình Tri đang lặng lẽ lái xe, nghe thấy câu nói này của Thu Trình, không khỏi ngạc nhiên mở to mắt.

Lâm Đông Tự quay đầu nhìn cô đang bày ra vẻ mặt kinh ngạc, cười đáp lại Thu Trình: "Cậu không nghĩ vậy sao?"

Thu Trình: "Tôi tạm thời không đưa ra ý kiến."

Lâm Đông Tự giải thích: "Chỉ là bạn bè thôi, tôi rất thích trò chuyện với cô ấy, rất thoải mái và dễ chịu."

Thu Trình hừm một tiếng, không nói gì thêm về chuyện này, chỉ nói: "Tối thứ Tư tuần sau đến nhà ăn cơm."

Lâm Đông Tự đáp: "Được."

"Cúp máy đây." Thu Trình nói xong liền dứt khoát kết thúc cuộc gọi.

Lâm Đông Tự sau khi nghe điện thoại, thở dài một hơi thật sâu.

Anh tựa vào ghế ngồi, trông có vẻ rất mệt mỏi, khẽ nhíu mày nhắm mắt lại.

Trình Tri không lên tiếng làm phiền anh, chỉ giảm tốc độ xe một chút.

Sau đó, chiếc xe màu trắng lái vào khu vực đang có mưa.

Lúc này thì không còn gió nữa, chỉ có mưa không ngừng xối xả đập vào cửa xe.

Lâm Đông Tự không hề ngủ.

Anh chỉ cảm thấy không khỏe, buồn nôn.

Một lúc sau, anh quay mặt hỏi Trình Tri: "Trong xe có nước không?"

"Có," Trình Tri quan tâm hỏi: "Anh muốn uống thuốc sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!