Chương 37: Đã hẹn hò với Đông Tự 1 ngày

Trình Tri nói: "Ngày mai đi mua sắm với em."

Lâm Đông Tự cười cô: "Lãng phí."

Cơ hội tốt như vậy, cô lại chỉ muốn anh đi mua sắm cùng.

Trình Tri hừ một tiếng, "Phạm vi mua sắm rộng lắm, bao gồm cả ăn uống xem phim đấy, v.v."

Khóe môi anh nở nụ cười nói: "Được, ngày mai đi mua sắm với em."

Lâm Đông Tự giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, sắp đến nửa đêm rồi.

Mặc dù trong lòng không nỡ rời xa cô, nhưng anh vẫn đúng lúc đề nghị: "Muộn quá rồi, anh phải về thôi."

"Được." Trình Tri đáp một tiếng, nhưng vẫn ôm chặt anh không buông.

Lâm Đông Tự hỏi: "Em có đi ngủ không?"

Trình Tri thành thật đáp: "Định viết kịch bản thêm một lúc nữa."

"Viết thêm một lúc là bao lâu?" Anh hỏi dồn.

Trình Tri cũng không biết, cuối cùng nói một khoảng thời gian áng chừng: "Khoảng một tiếng gì đó."

Lâm Đông Tự liền nói: "Vậy anh sẽ ở lại với em thêm một tiếng nữa."

"Em viết kịch bản đi, không cần để ý anh, đợi khi nào em muốn ngủ anh sẽ về."

Trình Tri lập tức vui mừng.

"Được thôi!" Giọng cô cao vút.

Trong một giờ tiếp theo, Trình Tri ngồi trước quầy bar gõ máy tính xách tay, Lâm Đông Tự thì cầm một cuốn sách ngồi cạnh cô yên lặng đọc.

Giữa chừng anh không biết nhìn thấy câu nào, giữa hàng lông mày thanh tú của anh hiện lên ý cười.

Một giờ sau, Lâm Đông Tự gấp sách lại, đúng giờ nhắc nhở Trình Tri: "Đến giờ rồi, em nên đi ngủ đi."

Trình Tri không mặc cả với anh, lưu tài liệu xong liền tắt máy tính.

Lâm Đông Tự lúc này mới chia sẻ với cô những câu thoại hay mà anh vừa đọc được.

Anh nói: "Anh vừa đọc cuốn sách này, trong sách có một câu viết rất hay."

Trình Tri liếc nhìn cuốn sách anh đang đọc, là "Gitanjali" của Tagore.

Cô mắt cong cong hỏi: "Ừm? Câu nào?"

Lâm Đông Tự nói: "Mọi người từ những câu chữ của nhà thơ, lựa chọn ý nghĩa mình yêu thích. Nhưng ý nghĩa cuối cùng của câu thơ vẫn là hướng về em."

Cô nhìn anh, anh cũng cúi mắt nhìn cô.

Hai người ngầm hiểu ý nhau mà cười.

Sau đó Lâm Đông Tự đứng dậy, cúi người ôm Trình Tri một cái, "Anh về đây, em đừng lén lút thức khuya sau lưng anh nhé."

"Ừm," cô ngoan ngoãn gật đầu, dịu dàng nói: "Biết rồi ạ."

Lâm Đông Tự mặc áo khoác, đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!