Vì Trình Tri không khỏe vào ngày đầu tiên của kỳ kinh nguyệt, chuyến đi dạo quanh Nam Thành đã bị hủy bỏ.
Hai người ở trong phòng khách sạn, chơi game trong phòng giải trí, rồi lại đến phòng chiếu phim xem phim.
Sau đó Trình Tri còn đặc biệt giúp Lâm Đông Tự kiểm tra lỗ tai anh mới xỏ mấy hôm trước.
Cô khẽ véo tai anh, ghé sát tai anh, rất nghiêm túc nhìn đi nhìn lại.
Có lẽ vì anh mỗi tối trước khi ngủ đều tháo khuyên tai, dùng tăm bông thấm cồn lau chỗ xỏ khuyên, nên lỗ tai không hề bị viêm, mọi thứ đều tốt.
Thế nhưng Lâm Đông Tự lại vì sự gần gũi và chạm chạm của cô mà tức khắc toàn thân căng cứng.
Ngón tay cô mềm mại, rất nhẹ nhàng v**t v* tai trái anh, đồng thời, hơi thở ấm áp của cô phả hết vào cổ anh, khiến da anh như bị lửa đốt, nóng bừng lên.
"Vẫn ổn," Trình Tri cười nói: "Không bị viêm."
Lâm Đông Tự mơ hồ đáp: "Ừm."
"Haizz," Trình Tri dựa vào ghế sofa, giọng điệu đầy tiếc nuối: "Chưa kịp đi dạo ở đây đã phải đi rồi."
Lâm Đông Tự đã hoàn hồn, nghe cô nói vậy, anh khẽ cười: "Lần sau lại đến đi tham quan kux hơn."
Lần sau.
Lần sau là khi nào.
Lần sau anh còn ở đó không?
Không khí nhất thời im lặng.
Lâm Đông Tự là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, nói với Trình Tri: "Ngày mai còn phải bay về Thẩm Thành, mau đi ngủ đi."
Trình Tri không muốn đi ngủ sớm như vậy, đáp lại anh: "Chuyến bay buổi trưa mà, không cần vội đâu."
Lâm Đông Tự bất lực thở dài, "Em đang trong thời kỳ đặc biệt, ngủ sớm một chút sẽ tốt hơn."
Trình Tri bĩu môi, vẫn không tình nguyện về phòng đi ngủ.
Lâm Đông Tự hỏi: "Chẳng lẽ em còn muốn thức khuya?"
Trình Tri thuận theo lời anh đùa cợt, vẻ mặt ngây thơ cố làm ra vẻ nghiêm túc "À" một tiếng.
Lâm Đông Tự bị cô chọc cười.
Trình Tri biết dừng đúng lúc, nghe lời anh đứng dậy đi về phía phòng ngủ của cô.
"Vậy em về ngủ đây, chúc ngủ ngon, Lâm Đông Tự."
"Ừm," Lâm Đông Tự ôn hòa đáp: "Chúc ngủ ngon."
Chuyến đi Nam Thành kết thúc, Trình Tri và Lâm Đông Tự trở về Thẩm Thành, vẫn như thường lệ, hàng ngày đều gặp nhau.
Hầu hết là cô lái xe đến nhà anh tìm anh.
Chỉ cần Trình Tri đến nhà anh vào buổi sáng, buổi trưa cô sẽ cùng anh xuống tầng một tìm ông cụ ăn trưa.
Chỉ là bây giờ cô mỗi ngày đều phải kiềm chế tình cảm dành cho anh, để bản thân biểu hiện như bình thường.
Trình Tri rất mâu thuẫn, vừa sợ anh phát hiện manh mối, lại không kìm được mong đợi anh nhận ra tình cảm của cô dành cho anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!