Chương 9: Gặp anh (1)

Sắc mặt Trần Mộ Quân dần trở nên u ám.

Cô gái giống như không biết gì, ném chiếc vali sang một bên rồi chạy đến chỗ anh ta. Một tay cô ta ôm lấy cổ Trần Mộ Quân, khuôn mặt mềm mại áp sát vào cổ anh ta như muốn hôn nhưng lại chưa làm, hơi thở quẩn quanh. Cả người cô gái nhỏ nhắn nép hẳn vào lòng anh ta, mang theo chút ấm ức nói: "Sư huynh, em nhớ anh quá."

Trần Mộ Quân từng chạm qua mỗi tấc trên cơ thể Nguyễn Thanh Linh. Giờ chỉ cần nghĩ lại cảm giác đó thôi cũng đủ khiến cổ họng anh ta khô khan. Nguyễn Thanh Linh còn trẻ, mới học năm hai đại học. E rằng bất kỳ người đàn ông nào ôm một người con gái xinh đẹp ngây thơ thế này trong lòng cũng sẽ rạo rực.

Trần Mộ Quân hít một hơi thật sâu rồi đẩy cô ta ra, lạnh lùng hỏi: "Em đến đây làm gì?"

Nguyễn Thanh Linh như một con thỏ nhỏ bị hoảng sợ, tủi thân nhìn anh ta. Cô cũng không dám ôm nữa, chỉ đưa ngón tay chọc chọc vào cánh tay anh ta. Trần Mộ Quân lập tức nhớ đến anh ta từng ngậm mỗi ngón tay thon dài này trong miệng.

"Em nhớ anh, em không muốn chia tay với anh, đừng chia tay em mà. Sao anh có thể chỉ gửi một tin nhắn đã đá em rồi? Anh biết mà, em không tranh giành gì với chị ấy, chỉ cần được ở bên anh là đủ."

Cô ta trang điểm mềm mại như thạch trái cây, đôi mắt quyến rũ như tơ, ánh nước lấp lánh.

Trần Mộ Quân bị cô ta nhìn chằm chằm như vậy không biết nói gì.

Kết quả, cô ta thực sự lao đến hôn anh. Trần Mộ Quân muốn đẩy ra nhưng không được, giãy giụa vài cái, cuối cùng giữ chặt eo cô ta rồi hôn thật mạnh. Toàn thân Nguyễn Thanh Linh tê dại, ôm chặt lấy anh, đầu lưỡi hai người quấn quýt vào nhau, cô ta khẽ rên một tiếng. Anh bế cô ta lên đi về phía cầu thang.

"Vali... vali!"

Trần Mộ Quân nhấc vali bằng một tay, tay kia đẩy cô ta vào thang máy. Anh ngừng động tác lại, cả hai thở hổn hển, không ai nói gì.

Đến khi vào phòng, Trần Mộ Quân thả vali xuống, bế cô ta lên ngang hông. Nguyễn Thanh Linh kêu lên một tiếng, đáy mắt ngập tràn ý cười, nhìn anh như đang nhìn vị thần của mình. Trần Mộ Quân ném cô ta lên giường, hỏi: "Ai bảo em đến đây? Em muốn hại chết anh à? Anh đã nói với em rồi, chúng ta đã chia tay. Sao em cứ bám lấy anh, chạy đến Hoài Thành để quyến rũ anh như vậy?"

...

Sau một hồi mây mưa thì đã là nửa đêm.

Nguyễn Thanh Linh nằm sấp trên giường chơi điện thoại, thỉnh thoảng cười khúc khích, trông có vẻ vô lo vô nghĩ.

Trần Mộ Quân dựa vào đầu giường bên kia, mệt mỏi nằm đó một lúc lâu rồi nhìn cô ta hỏi: "Hai ngày này em không phải đi học sao?"

"Cuối tuần không có lớp."

"Sáng mai anh sẽ lái xe đưa em ra bến xe."

Nguyễn Thanh Linh vứt điện thoại sang một bên, ôm cổ, hôn "chụt" một cái lên má anh ta, nói: "Không chịu, em ngồi xe hai tiếng đồng hồ đến đây để ở bên anh mà."

"Anh không có thời gian."

"Cuối tuần cũng không có thời gian sao?"

Trần Mộ Quân nhìn cô ta chằm chằm: "Anh phải ở bên cô ấy."

Nguyễn Thanh Linh bĩu môi nhưng không giận mà tựa đầu lên ngực anh ta. Trần Mộ Quân hít một hơi thật sâu, siết chặt vai cô, trong đầu nghĩ: Hai người họ cùng họ Nguyễn, tên đều có chữ "Thanh" nhưng sao tính cách lại khác nhau đến vậy? Nếu Nguyễn Thanh Thanh mà có một nửa hiểu chuyện của Nguyễn Thanh Linh thì e là mình đã hài lòng rồi.

Lần đầu tiên Trần Mộ Quân gặp Nguyễn Thanh Linh là khi cô ta đến viện nghiên cứu sinh lấy tài liệu. Hôm đó cô ta mặc một chiếc váy ngắn, các đàn anh khóa trên đều nhìn cô ta chăm chú. Ban đầu Trần Mộ Quân không để ý, cho đến khi nghe thấy tên anh mới ngẩng đầu, cười nói với cô ta: "Nguyễn Thanh Linh? Tên này hay quá, trùng hai chữ với tên bạn gái tôi."

……

"Anh ơi, em sẽ ở nhà đợi anh, không đi đâu cả. Khi nào anh về thì ở bên em được không?"

"Không được, thỉnh thoảng cô ấy sẽ đến."

"Nếu chị ấy đến anh báo trước cho em, em sẽ trốn ra ngoài, đảm bảo không để chị ấy phát hiện. Anh ơi, em không muốn phá hoại tình cảm của hai người, em chỉ muốn yêu anh, em thực sự không cần thiên trường địa cửu."

Thái độ nhún nhường này của cô ta như đang tự coi mình là cát bụi vậy. Trần Mộ Quân nhìn vào đôi mắt ướt át của cô ta, ôm lấy thân hình mềm mại ấm áp, cuối cùng không nỡ nói lời cay nghiệt. Tuy Nguyễn Thanh Linh học hành kém cỏi, gia cảnh cũng chẳng ra gì nhưng hoàn toàn có thể tìm được một người bạn trai đàng hoàng, điều kiện tốt. Suốt một năm qua, Nguyễn Thanh Linh không oán trách, cứ thế yêu anh ta mà không đòi hỏi điều gì.

Anh ta nghĩ, Nguyễn Thanh Linh còn nhỏ, quá ngây thơ, không nghĩ nhiều về tương lai nên mới có thể chìm đắm trong mối quan hệ không thấy ánh sáng này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!