Chương 6: Gặp lại (2)

Ba, lệ phí thu từ gia đình của trẻ em khiếm thính rất thấp, mỗi tháng một người chỉ thu tượng trưng khoảng 800 đồng, một năm tổng lệ phí thu được cũng chỉ mười mấy vạn. Cho nên đến trung tâm, phần lớn là những đứa trẻ ở lại khi bố mẹ đi làm ăn xa hoặc là gia đình có thu nhập thấp. Bọn nhỏ phần lớn đều đã sinh sống ở trung tâm nhiều năm, thậm chí hơn mười năm, nơi này đối với các em mà nói chính là nhà.

Chi phí chủ yếu là tiền lương của nhân viên công tác, ăn, mặc, ở, đi lại của các em, tính qua tính lại, trung tâm chăm sóc một năm vẫn có thể có lợi nhuận, khoảng từ mười đến hai mươi vạn. Đây cũng là thu nhập cả năm của gia đình Nguyễn Thanh Thanh và gia đình dì của cô, họ cần phải sống.

Tuy rằng nhìn thì có lợi nhuận nhưng ở trong một thành phố không nhỏ như Hoài Thành, với mức tiêu dùng hiện nay, thu nhập như vậy chỉ có thể xem là mức trung bình, lại còn có thể có sự dao động.

Cho nên Nguyễn Thanh Thanh có thể hiểu được lý do vì sao dì vừa qua đời, dượng liền vội vã muốn bán trung tâm đi. Một đống chuyện phức tạp, phiền toái, mệt nhọc này, trách nhiệm thì lớn mà kiếm được thì ít. Mà một khu bất động sản lớn này cùng với mặt tiền cửa hàng bây giờ đã nằm ở vị trí đắc địa, bán đi ít nhất cũng được mấy trăm vạn. Chờ nhận được tiền rồi dượng chỉ cần ăn lãi thôi cũng đủ để duy trì cuộc sống hàng ngày.

Nếu như lại tùy tiện làm chút gì đó, ví dụ như mua một cái cửa hàng mặt tiền rồi cho thuê là có thể sinh hoạt vô cùng thoải mái.

Với cô mà nói cũng như vậy, ngay lập tức có được hơn trăm vạn, cô gây dựng sự nghiệp sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, cũng không có nỗi lo về sau.

——

Chạng vạng tối, Trần Mộ Quân mời Nguyễn Thanh Thanh đi ăn cơm: "Hôm nay anh dẫn em đến một chỗ ăn ngon."

"Ở đâu?"

"Mấy năm nay anh họ của anh mở quán ăn ở Hoài Thành rất nổi tiếng, rất khó xếp hàng, anh đã bảo anh ấy để lại cho chúng ta một vị trí đẹp nhất."

Địa chỉ Trần Mộ Quân đưa cho nằm ở ven sông, bóng đêm bao phủ, trên sông ánh đèn nhấp nháy, một tòa nhà hai tầng yên tĩnh đứng sừng sững, tường trắng ngói xanh, đèn đuốc sáng trưng, vô tình lại mang chút phong vị cổ xưa, lịch sự và tao nhã.

Mới qua sáu giờ, bên trong đã chật kín người, khu vực sảnh chờ cũng chật kín.

Nguyễn Thanh Thanh vừa đi qua thì Trần Mộ Quân đang ngồi trên một cái ghế dài ở cửa đứng lên, nắm tay cô đi vào trong.

"Sao trước đây em chưa nghe anh nhắc đến quán ăn này bao giờ?" Nguyễn Thanh Thanh hỏi.

"Tổ tông, em mới đồng ý làm bạn gái anh được bao lâu? Anh còn chưa kịp kể về gia đình mình. Hơn nữa anh cũng không nghĩ anh ấy có thể khiến nhà hàng phát triển như vậy."

Trần Mộ Quân nói số bàn cho nhân viên phục vụ, nhân viên phục vụ trực tiếp dẫn hai người tới tận cùng bên trong lầu hai, quả nhiên là vị trí tốt nhất, một ghế dài đơn dùng bình phong ngăn cách với bàn khác, trong lúc náo nhiệt vẫn giữ được sự yên tĩnh, gần bờ sông, hướng ra ngoài cửa sổ là nước sông trong vắt, cùng núi non ở bờ bên kia, một ngọn đèn cô độc lóe lên từ ngôi chùa trên núi tựa như một bức tranh.

Trần Mộ Quân: "Thế nào?"

"Không tệ! Em rất thích."

"Muốn ăn cái gì, tùy ý gọi."

"Anh chọn đi, em cũng không quen."

Trần Mộ Quân liền dựa theo đề cử trước đó của anh họ gọi vài món ăn. Nguyễn Thanh Thanh chống cằm, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô chỉ cảm thấy cảnh sắc này có một loại sức mạnh khiến người ta cảm thấy yên tĩnh trong lòng. Thậm chí cô còn muốn nhìn mãi như vậy, ngây ngốc cả một buổi tối cũng được. Tuy rằng người đang ở trên lầu nhưng lại như đã ở giữa sông, ở trên đỉnh núi, đi dưới ánh đèn cô độc kia.

Nhân viên phục vụ thấy cô xuất thần, cười nói: "Chỗ ngồi này bình thường rất ít khi tiếp khách, ông chủ của chúng tôi thích ngồi một mình ở chỗ này, pha một bình trà rồi nhâm nhi."

Trần Mộ Quân nở nụ cười: "Tôi tới rồi, anh tôi tất nhiên phải để lại vị trí này cho tôi." Anh ta gọi món ăn, vừa giao thực đơn cho nhân viên phục vụ thì bên ngoài bình phong có tiếng bước chân đang đến gần, có giọng nữ mơ hồ nói: "Ông chủ, khách của anh tới rồi."

Nguyễn Thanh Thanh nghe thấy một giọng nam "ừ" một tiếng rất khẽ.

Trần Mộ Quân: "Anh họ anh tới rồi." anh đứng lên.

Nguyễn Thanh Thanh cũng vội vàng đứng lên.

Người nọ đi vào từ sau tấm bình phong, rất cao, tóc húi cua, vóc dáng to lớn nhưng người lại gầy. Anh mặc một chiếc sơ mi màu xanh đen, bên trong là áo T

-shirt màu trắng, quần dài màu đen. Ánh đèn đúng lúc chiếu xuống từ đỉnh đầu anh, khiến cho dung mạo của anh vô cùng rõ ràng. Anh nhìn thẳng về phía Trần Mộ Quân, con ngươi trong trẻo lóe lên một chút ý cười: "Đến rồi?"

Nguyễn Thanh Thanh nhìn anh, chẳng biết từ lúc nào đầu óc cô đã trở nên trống rỗng, đây là người đó sao? Cô không chắc nữa nhưng ngay cả giọng nói cũng rất giống.

Anh xuất hiện như vậy một lần nữa trước mặt cô, sau sáu năm, không hề có sự báo trước, rõ rõ ràng ràng, mười phần xa lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!