Chương 30: Chia tay (1)

Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Thanh Linh còn đang ngủ trên giường, Trần Mộ Quân nhéo mông cô khiến cô tức giận. Anh ta mỉm cười đầy thỏa mãn. Anh ta phải đi làm.

Vừa xuống lầu liền có cuộc gọi của Nguyễn Thanh Thanh.

Trần Mộ Quân cảm thấy có chút kỳ quái. Bình thường lúc này Nguyễn Thanh Thanh không gọi điện thoại. Cảm thấy có chút chột dạ áy náy, anh ta lập tức nhấc máy, dùng giọng điệu đặc biệt vui vẻ nói: "Vợ à, sao sáng sớm đã tìm anh vậy?"

"Hôm nay sau khi anh tan làm, chúng ta gặp nhau đi."

"Hôm qua không phải anh đã nói rồi sao, hôm nay anh phải tăng ca..."

Nguyễn Thanh Thanh ngắt lời anh ta: "Tối nay 6 giờ rưỡi, tôi đợi anh ở quán cà phê cũ." rồi cúp điện thoại.

Trần Mộ Quân ngơ ngác nhìn điện thoại, Nguyễn Thanh Thanh chưa bao giờ tùy tiện, lại càng không cản trở công việc của anh ta như vậy. Đột nhiên, một dự cảm chẳng lành hiện lên trong đầu, tim anh ta bắt đầu đập nhanh hơn. Anh ta ngước nhìn xuống khu chung cư phía dưới.

Không thấy Nguyễn Thanh Thanh đâu, Trần Mộ Quân vô thức ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ nhà mình, rèm cửa đóng kín, bên ngoài cũng không nhìn thấy gì.

Trần Mộ Quân đè xuống nghi hoặc trong lòng, anh ta cảm thấy có lẽ do bản thân đã quá nhạy cảm, có thể Nguyễn Thanh Thanh đã gặp phải chuyện gì khó khăn, tâm trạng không tốt cho nên mới hành động kỳ lạ như vậy.

Anh ta gọi lại cho cô ngay lập tức.

Không trả lời.

Gọi thêm mấy lần nữa nhưng cũng không có ai trả lời.

Nhưng sắp đến giờ làm nên anh ta phải vừa vội vã rời đi vừa nhắn tin: "Thanh Thanh, sao em không nghe điện thoại? Có chuyện gì vậy?" Suy nghĩ một chút, anh ta nói thêm: "Đừng làm anh lo lắng."

Một lúc sau, cô mới trả lời: "Hiện tại tôi có việc phải làm, không tiện nghe điện thoại, buổi tối chúng ta gặp nhau sẽ nói chuyện đó."

Trần Mộ Quân thở phào nhẹ nhõm: "Được rồi, lát nữa anh sẽ gặp sếp xin về sớm."

Nguyễn Thanh Thanh không trả lời.

Cả một ngày, Trần Mộ Quân bồn chồn, không ít lần lấy điện thoại ra nhưng cũng không có tin tức gì của Nguyễn Thanh Thanh. Không hiểu vì lý do gì, anh ta cũng không gọi điện hay nhắn tin cho cô nữa. Anh ta thậm chí còn nghĩ đi nghĩ lại trong đầu xem gần đây bản thân có để lộ điều gì không và câu trả lời là không. Biến số duy nhất chính là ngày hôm qua, ngày làm việc nhưng Nguyễn Thanh Linh lại đến đây. Nhưng anh ta chỉ có một buổi tối ở cùng với Nguyễn Thanh Linh.

Nghĩ như vậy, Trần Mộ Quân yên tâm ngay. Anh ta đoán rằng có biến cố hoặc vấn đề khó khăn gì đó ở trung tâm giữ trẻ?

Sau khi suy nghĩ rõ ràng về điều này, Trần Mộ Quân cuối cùng cũng biết phải gửi tin nhắn cho cô như thế nào: "Mặc kệ em xảy ra chuyện gì, đừng lo lắng, đừng hoảng sợ, tối nay anh sẽ giải quyết giúp em."

Nguyễn Thanh Thanh đáp: "Được."

Khi chuẩn bị tan làm, Nguyễn Thanh Linh đã gửi một bức ảnh selfie: cô ta mặc áo sơ mi và tạp dề của Trần Mộ Quân, cầm thìa một cách đáng yêu. Trên bàn ăn trước mặt bày ba món ăn đã chuẩn bị sẵn và một món canh.

"Chồng ơi, đợi anh đó."

Trần Mộ Quân lần đầu tiên có chút khó chịu, trả lời: "Sếp tạm thời muốn anh tăng ca, em ăn cơm trước đi."

Cô ta bực bội đáp: "Nhưng ngày mai em phải quay lại đi học rồi."

Trần Mộ Quân: "Thật sự không có cách nào."

Nguyễn Thanh Linh: "Được rồi, chồng em đang bận công việc, đừng lo lắng cho em, em sẽ ăn ngon nhưng em sẽ không ngủ trước, em phải đợi anh."

Trần Mộ Quân không trả lời.

Quán cà phê gần chỗ ở của Trần Mộ Quân, anh ta đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Nguyễn Thanh Thanh đang ngồi ở một chiếc bàn phía trong, trước mặt là một tách cà phê, mà dáng vẻ của cô như đang phân tâm điều gì đấy.

Trần Mộ Quân bước nhanh tới, chăm chú nhìn vào mắt cô rồi hỏi: "Em đến lâu chưa?"

Cô ngẩng đầu lên nhưng không nhìn mặt anh ta mà chỉ nhìn thẳng về phía trước: "Cũng chưa lâu lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!