Chương 23: Thế gian (2)

Mùa hè năm ngoái, cửa hàng của Lạc Bình Giang cuối cùng đã đứng vững ở Hoài Thành. Anh dò hỏi ngày nghỉ hè của trường Đại học Tương Thành, rồi liên tục bốn, năm ngày sau đó, đều "tình cờ" đi qua trung tâm chăm sóc nhưng vẫn không thấy cô.

Tuy nhiên, anh đã biết cô tên Nguyễn Thanh Thanh, 23 tuổi, năm đó 17 tuổi. Cô là sinh viên năm ba ngành Khoa học Máy tính của Đại học Tương Thành, học rất giỏi. Bố mẹ cô qua đời năm cô thi đậu đại học, hiện tại chỉ có dì và dượng chăm sóc cô. Chỉ là không biết cô đã có bạn trai chưa.

Trùng hợp thay, em họ của Lạc Bình Giang là Trần Mộ Quân cũng đang học Khoa học Máy tính ở Đại học Tương Thành. Lạc Bình Giang thậm chí còn nghĩ, đợi em họ về nghỉ hè sẽ hỏi thăm thêm về khoa của cậu ấy. Biết đâu em họ còn từng nghe nói về cô.

Gia đình Trần Mộ Quân giàu có hơn nhà họ Lạc rất nhiều, lại là sinh viên trường danh tiếng. Những năm này, bố mẹ Trần Mộ Quân cũng không mấy coi trọng mối quan hệ họ hàng này. Nhưng Trần Mộ Quân và Lạc Bình Giang vẫn luôn giữ mối quan hệ tốt đẹp, Lạc Bình Giang cũng không vì sự xa cách của thế hệ trước mà để ảnh hưởng đến mối quan hệ với em họ.

Sáng hôm đó, Lạc Bình Giang nhận được điện thoại của Trần Mộ Quân, anh ta đã về Hoài Thành và rủ anh đi ăn. Lạc Bình Giang nói: "Hay là hôm nay luôn đi?"

Trần Mộ Quân cười: "Hôm nay không được, em phải đi với bạn gái."

Lạc Bình Giang cũng cười: "Là cô bé cậu kể lần trước à?" Trần Mộ Quân đáp: "Dĩ nhiên là không, cô bé đó chỉ là quen vài ngày, không hợp thì chia tay. Cô gái này rất tốt, rất trong sáng, em theo đuổi mấy năm mới tán đổ, cô ấy cũng là người Hoài Thành."

Lạc Bình Giang: "Ồ, vậy là tình yêu đích thực rồi."

Trần Mộ Quân: "Thực không thể thực hơn nữa, cô ấy là người em yêu nhất."

Hôm đó, sau khi quán ăn bận rộn qua giờ ăn trưa, Lạc Bình Giang lại đến trung tâm chăm sóc. Vốn nghĩ sẽ lại không gặp được ai, đang định quay người rời đi thì anh thấy một nam một nữ bước ra từ trung tâm.

Trần Mộ Quân khoác vai Nguyễn Thanh Thanh, cô cúi đầu, trông rất ngoan ngoãn. Hai người không biết đang nói gì mà đều cười. Một lúc sau, Trần Mộ Quân cúi xuống hôn cô.

------

Ngày hôm sau, Nguyễn Thanh Thanh cảm thấy khá hơn nhiều, nhớ ra hôm qua ở bệnh viện Trịnh Đào đã dúi cho cô một tập hợp đồng, cô lấy ra xem kỹ.

Đó là thỏa thuận chấm dứt hợp đồng thuê hai mặt bằng phía trước trung tâm chăm sóc, cùng với thỏa thuận thôi việc của hai nhân viên. Các điều khoản đều rất rõ ràng, không có vấn đề gì. Trịnh Đào chưa ký, cô tạm gác sang một bên, đợi Trịnh Đào xác nhận lần cuối rồi mới ký.

Cô lại gọi điện cho bà nội của Đậu Đậu, biết Đậu Đậu không còn sốt nữa, cô cũng yên tâm hơn. Lại nhớ ra từ sáng hôm qua rời khỏi bệnh viện đã không gặp Tằng Hy, thế là cô liền đến phòng của Tằng Hy.

Tằng Hy vẫn mặc chiếc váy mà Nguyễn Thanh Thanh tặng cô ấy, khoác thêm một chiếc áo khoác và ngồi trước bàn. Trên bàn chất đầy mây tre đan và hoa tươi, cùng với các loại màu vẽ và cọ vẽ. Tằng Hy nhìn đống đồ trên bàn, ngẩn người ra.

Nguyễn Thanh Thanh vỗ nhẹ lên đầu cô ấy, hỏi: Ngẩn người ra làm gì thế?

Tằng Hy: Không có gì! Chỉ là lơ đãng thôi.

Cô ấy cầm lấy mây tre, đan một cách rất khéo léo.

Nguyễn Thanh Thanh ngồi xuống bên cạnh, thuận miệng hỏi: Người đồng hương của em đi rồi à?

Cô không hỏi thì thôi, vừa hỏi, sắc mặt Tằng Hy đã có chút không tự nhiên, gật đầu.

Nguyễn Thanh Thanh không vạch trần mà cũng cầm lấy một sợi mây tre nghịch nghịch. Một lúc sau, cô hỏi: Là con trai phải không?

Mặt Tằng Hy đỏ lên, cúi đầu cười.

Trong lòng Nguyễn Thanh Thanh lại chùng xuống. Nếu là những cô gái mười bảy, mười tám tuổi mới biết yêu khác, Nguyễn Thanh Thanh chỉ tò mò, nhiều nhất là dặn dò vài câu, bảo cô ấy cẩn thận xem xét nhân phẩm của đối phương.

Nhưng Tằng Hy thì khác, cô ấy quá xinh đẹp, xinh đẹp đến mức khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải động lòng h*m m**n. Cô ấy lại quá yếu đuối, là một người khiếm thính xuất thân nghèo khó, không có kinh nghiệm xã hội, không hiểu biết về cuộc đời, như thể chỉ cần bị người ta bóp nhẹ cũng sẽ vỡ.

Nguyễn Thanh Thanh: Em quen anh ta thế nào?

Trước đó Tằng Hy đã nói dối rằng đó là một người đồng hương, bây giờ cũng không tiện nói khác, nên trả lời: Anh ấy quen biết với bố mẹ em, đều là đồng hương.

Tình cảm của Nguyễn Thanh Thanh đối với Tằng Hy giống như một người chị cả nên tự nhiên nảy sinh sự đề phòng và khắt khe. Nhưng nhìn dáng vẻ của Tằng Hy, rõ ràng cô ấy đã có cảm tình với người ta.

Nguyễn Thanh Thanh: Anh ta là người như thế nào?

Tằng Hy nhẹ nhàng đánh cô một cái: Chị hỏi nhiều thế làm gì, em và anh ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!