Anh đứng dậy kéo một nửa tấm rèm ra. Ánh sáng rực rỡ chiếu vào, bên ngoài yên tĩnh. Nguyễn Thanh Thanh nhìn điện thoại, thấy đã hơn ba giờ chiều, bọn trẻ chắc đều đã ngủ trưa, thảo nào lại yên tĩnh như vậy.
Lạc Bình Giang: "Trước giờ… cô vẫn luôn sống ở đây sao?"
"Không, tôi từng sống ở một ngôi nhà trong thành phố với bố mẹ, thỉnh thoảng tôi sẽ ở đây."
Trong mắt Lạc Bình Giang lóe lên ý cười khó hiểu: "Vậy ra cô không phải người ở huyện Nguyên, khi đó cũng không học ở chỗ đấy."
Huyện Nguyên là quê hương của Nguyễn Thanh Thanh, nơi xảy ra trận lũ lụt năm xưa.
Tim Nguyễn Thanh Thanh đập thình thịch.
Cô nhẹ nhàng nói: "Ừ, sao anh biết?"
Lạc Bình Giang đưa tay sờ sờ quai hàm, dường như đang trầm tư suy nghĩ: "Bởi vì sau này tôi mới biết rằng chỉ có trường trung học số 1 ở huyện Nguyên mới có chất lượng giáo dục tốt, tôi đã đến đó ba lần. Khu nhà ở quê cô đã bị giải tỏa rồi."
Nhịp tim của Nguyễn Thanh Thanh bỗng trở nên hỗn loạn. Câu trả lời mà cô đã chờ đợi nhiều năm dường như sẽ có đáp án vào ngày hôm nay. Cô hỏi: "Còn anh thì sao? Lúc đó anh thuộc quân đội nào?"
Anh nói: "Giang Tây. Chúng tôi tạm thời được chuyển đến Hồ Nam và rời đi ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ."
Cả hai đều im lặng.
Nguyễn Thanh Thanh ngẩng đầu cười nói: "Thời gian trôi nhanh quá, đã hơn năm năm rồi, ngày đó ở nhà hàng tôi không nhận ra anh, trước đây tôi rất biết ơn anh, bây giờ anh đã giúp đỡ tôi mấy lần. Sau này, nếu như có việc gì cần đến tôi và Mộ Quân, nhất định phải nói, tôi muốn báo đáp anh."
Trong ánh sáng lờ mờ, Lạc Bình Giang bình tĩnh lạnh lùng nói: "Không cần. Trước đây là nghĩa vụ, bây giờ là chuyện thường tình giữa người với người mà thôi"
Lúc này, điện thoại di động của cô vang lên, khi nhìn thấy cái tên trên màn hình, cô dường như đã thấy lối thoát nhưng lại cảm giác ngực mình như thắt lại, cô trả lời bằng giọng nói nhẹ nhàng đến lạ thường: "Mộ Quân."
Giọng điệu của Trần Mộ Quân vừa ấm áp vừa trìu mến: "Vợ ơi, em đang làm gì vậy?"
"Ừm... em vừa mới tỉnh dậy."
"Ngủ trưa à?"
"Không, trước đấy em bị sốt, em đã uống thuốc rồi đi ngủ, giờ em ổn rồi."
Trần Mộ Quân trở nên căng thẳng: "Sốt? Có chuyện gì vậy? Em có sao không?"
"Không sao đâu." Nguyễn Thanh Thanh nói rõ ràng: "Đừng lo lắng."
Người đối diện đứng dậy, mở cửa bước ra ngoài. Tiếng bước chân xa dần.
Trần Mộ Quân: "Tiếng gì thế?"
Nguyễn Thanh Thanh cũng có hơi ngơ ngác, cô trả lời: "Không có gì. Hôm qua... em không sao rồi." Cô lấy nhiệt kế ra xem, nói: "36 độ 5, hết sốt rồi."
Trần Mộ Quân thở phào nhẹ nhõm: "Hết sốt là tốt rồi, anh...
vẫn đang ở ngoại thành, hay là anh xin nghỉ phép về sớm bên cạnh em nhé?"
Nguyễn Thanh Thanh lập tức nói: "Không cần đâu, em không sao, công việc của anh quan trọng."
"Được rồi, em nghỉ ngơi cho tốt, nếu cảm thấy không thoải mái thì nhớ gọi cho anh. Anh sẽ quay lại sớm nhất có thể."
Vùng ngoại ô Hoài Thành, một nhà nghỉ dân dã với hoa cỏ um tùm, phong cảnh tĩnh lặng u nhã.
Trần Mộ Quân cúp điện thoại, đi đến ban công, nhìn cánh đồng, trong lòng có chút do dự. Bây giờ nếu lái xe về Hoài Thành thì có thể đến đó trước khi trời tối.
"Mừng ngày sinh nhật của em, mừng ngày sinh nhật của em" Một giọng hát ngọt ngào và vui vẻ vang lên từ phía sau, Nguyễn Thanh Linh chỉ mặc bộ đồ ngủ bằng lụa hở vai, tay và đùi, cô ta ôm một chiếc bánh nhỏ đi về phía anh với một nụ cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!