Mọi chuyện đã xong, Trần Mộ Quân nằm đó ôm người vào trong lòng, lại nhớ đến cuộc gọi vừa rồi cho Nguyễn Thanh Thanh. Cảm giác tội lỗi và hối hận trong lòng anh ta lúc này như bị che phủ bởi một tầng mây dày, không còn rõ ràng nữa. Anh ta biết rằng việc này không đúng, là hành động tồi tệ và nguy hiểm như đang chơi với lửa. Nhưng từ khi Nguyễn Thanh Linh tìm đến Hoài Thành, trong suốt hai, ba ngày qua, phần lớn thời gian anh đều đắm chìm bên cô ta. Rất thỏa mãn, nhưng cũng rất trống rỗng.
Cho dù không có nửa phần cảm xúc như khi ở cùng với Nguyễn Thanh Thanh nhưng lại khiến người ta tạm thời quên đi mọi phiền muộn và đủ loại ràng buộc, mang lại từng cơn sung sướng k*ch th*ch.
Nguyễn Thanh Linh nằm trên ngực anh ta như một con vật nhỏ bị ướt mưa, nhẹ nhàng hỏi: "Anh à, đang nghĩ gì vậy?"
Trần Mộ Quân cười, trả lời: "Đang nghĩ anh như vậy có phải vô cùng cầm thú không?" Anh bóp mạnh cằm cô ta một cái: "Ngủ với em lại cảm thấy có lỗi với bạn gái của anh."
Nguyễn Thanh Linh nói: "Anh không có lỗi với ai cả, là em tự đến tìm anh. Anh vốn đã định chia tay với em rồi. Anh à, em không cần gì cả, chỉ cần mỗi tháng có thể có một hai ngày ở bên anh. Mọi người đều nói anh thuận buồm xuôi gió, học hành giỏi giang, công việc tốt, năng lực mạnh, xuân phong đắc ý. Nhưng đôi khi nhìn anh, em không hiểu sao lại cảm thấy đau lòng cho anh.
Em cũng không biết lý do tại sao."
Trần Mộ Quân im lặng nhìn cô ta, một lúc sau, anh dùng sức kéo đầu cô ta lại và hôn cuồng nhiệt.
——
Sáng hôm sau, Nguyễn Thanh Thanh đang ngồi trong phòng làm việc trên máy tính
- đơn hàng công việc tự do trước đây cô nhận đang đến giai đoạn hoàn thành. Đơn hàng này cũng là để cô tích lũy kinh nghiệm và quan hệ khi làm việc độc lập tại Hoài Thành.
Có người gõ cửa.
Tằng Hy đứng ở cửa, trên tay cầm một đĩa hoa quả. Ánh nắng phủ lên đường nét của cô ấy, mái tóc đen nhẹ nhàng bay. Ngay cả Nguyễn Thanh Thanh mỗi lần nhìn thấy cũng đều ngẩn ngơ trước vẻ thuần khiết ngọt ngào của Tằng Hy.
Tằng Hy giống như một miếng thạch đào mọng nước, tươi mát, ai nhìn thấy cũng phải rung động.
Nguyễn Thanh Thanh đóng máy tính xách tay lại, vẫy tay, Tằng Hy lập tức như một chú bướm được cho phép, nhẹ nhàng bay vào phòng.
Nguyễn Thanh Thanh chọn một quả táo ăn, rồi lấy một quả táo tàu đưa đến miệng Tằng Hy. Tằng Hy cười hì hì ngậm lấy, khoa tay múa chân: Tuần sau nữa là Tết Trung thu, năm nay chúng ta cùng đón nhé.
Nguyễn Thanh Thanh lúc này mới nhận ra tháng sau là kỳ nghỉ Quốc khánh cùng với Trung thu. Hai năm trước, vì học hành hoặc công việc nên cô đều không về.
Có lẽ đây sẽ là Tết Trung thu cuối cùng Nguyễn Thanh Thanh cùng đón với em ấy và với mọi người.
Nguyễn Thanh Thanh: Năm nay để chị sắp xếp, mọi người cùng đón một cái Tết Trung thu vui vẻ nhé.
Tằng Hy: Mong chờ quá!
Một lúc sau, Nguyễn Thanh Thanh để ý thấy ánh mắt Tằng Hy dừng lại ở một số đồ trang điểm trên bàn.
Chị dạy em trang điểm nha?
- Nguyễn Thanh Thanh đề nghị.
Tằng Hy lộ vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa e thẹn của thiếu nữ: Thật ạ? Em có thể không?
Nguyễn Thanh Thanh: Sao lại không thể?
Tằng Hy: Em thấy chị trang điểm rất đẹp!
Nguyễn Thanh Thanh: Cảm ơn nhé, trước mặt em ai dám nói mình đẹp chứ? Thực ra em không cần trang điểm cũng được.
Tằng Hy: Em muốn trang điểm! Muốn trang điểm!
Nguyễn Thanh Thanh để Tằng Hy ngồi trước bàn, giải thích công dụng và cách sử dụng của từng món một, kiên nhẫn chỉ dạy tận tình cho cô ấy. Đây là lần đầu tiên Tằng Hy tiếp xúc với những thứ này, đôi má ửng hồng vì phấn khích.
Khi Nguyễn Thanh Thanh đang kẻ mắt cho Tằng Hy, cô ấy nhắm mắt hỏi: Chị sẽ bán trung tâm sao?
Nguyễn Thanh Thanh dừng tay lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!