Chương 14: Tuyệt sắc (2)

Khi hoàng hôn buông xuống, Trịnh Đào đã đưa quản lý Lưu và những người khác ra ngoài, chỉ còn lại Nguyễn Thanh Thanh và Lạc Bình Giang đứng trong sân. Đúng vào giờ ăn tối, trong sân thoang thoảng mùi thơm của thức ăn, có mấy đứa trẻ thò đầu ra nhìn ngó hai người bọn họ.

Nguyễn Thanh Thanh thành tâm thành ý nói: "Hôm nay cảm ơn anh, để tôi gọi Mộ Quân đến, chúng tôi mời anh ăn tối nhé."

Lạc Bình Giang cũng không khách sáo: "Được."

Nguyễn Thanh Thanh cảm thấy ở cùng anh như thế này cũng không tệ, như thể vấn đề khó xử trong thâm tâm cô đã được giải quyết, cô nói: "Anh đợi một chút." Nguyễn Thanh Thanh gọi điện cho Trần Mộ Quân nhưng chuông reo hơn mười tiếng vẫn không có ai nghe máy.

Cô chỉ đành nói: "Có lẽ anh ấy còn đang bận."

Lạc Bình Giang như hiểu cô đang e ngại điều gì, đáp: "Vậy thôi không ăn nữa, đợi lần sau cậu ấy rảnh chúng ta cùng ăn. Hơn nữa tối nay tôi cũng có việc bận."

Nguyễn Thanh Thanh không để ý đến bầu không khí hơi ngượng ngùng, mỉm cười nói: "Được, nợ anh một bữa."

Lạc Bình Giang cũng cười nhạt: "Được, tôi đi đây."

"Tôi tiễn anh ra ngoài."

Vì trong phòng hơi nóng nên anh đã cởi áo khoác ngoài, bên trong là một chiếc áo thun dài tay, một tay cầm góc áo khoác vắt lên vai. Nguyễn Thanh Thanh liếc nhìn một cái, rồi như bị điện giật vội dời ánh mắt đi.

"Thời gian này đừng chủ động liên lạc với bên kia, đợi bọn họ đưa ra điều kiện mới."

"Vâng, tôi hiểu rồi." Nguyễn Thanh Thanh suy nghĩ một chút, hỏi: "Điểm thứ ba anh để tôi nói lúc nãy có chỗ nào chưa thỏa đáng không?" Tương lai cô muốn khởi nghiệp ở Hoài Thành nên những điều này đều là những gì cô cần học hỏi. Cuối cùng cô vẫn không nhịn được, muốn nghe ý kiến và đánh giá của anh.

Hai người đã ra khỏi cổng lớn, Lạc Bình Giang lấy chìa khóa xe, cầm trong tay lắc lắc hai cái, khẽ cười.

Rõ ràng anh chưa nói gì nhưng Nguyễn Thanh Thanh đã hiểu

- những lời mình nói vẫn chưa đủ già dặn và thỏa đáng.

"Anh nói đi." Cô không nhịn được mà giục giã kèm theo chút ý trách móc, vừa nói xong lại hối hận.

Động tác đùa nghịch chìa khóa trong tay của Lạc Bình Giang khựng lại, anh không nhìn cô mà nhìn về phía xa, đáp: "Rất tốt, thật lòng thật dạ, có đủ lý lẽ, khi đưa ra điều kiện cũng đã nghĩ cho họ rồi

- có lợi cho hình ảnh doanh nghiệp của họ. Chỉ là... thái độ của cô hơi mềm mỏng, lúc nói có chút gấp gáp. Tôi lo sau này họ sẽ lợi dụng điều kiện này để mặc cả với cô."

"Nếu họ thật sự làm tốt điểm thứ ba, giảm một phần giá cho họ không thành vấn đề."

"Vì vậy cô đã để họ nhìn thấu lá bài tẩy rồi."

Nguyễn Thanh Thanh ngẩn người.

Lúc này Lạc Bình Giang mới liếc nhìn cô một cái, có lẽ vì vẻ mặt cô quá ngây thơ, anh khẽ cười nói: "Tuy nhiên, như vậy cũng có cái lợi của nó. Thái độ của tôi khá cứng rắn, cô hòa hoãn một chút nên hôm nay họ dễ rút lui.

Sau này cũng dễ mặc cả với nhau hơn, cũng không đến nỗi làm cho quan hệ trở nên căng thẳng."

"Một người đóng vai ác, một người đóng vai thiện á?"

"Đúng vậy."

Nguyễn Thanh Thanh nghĩ thầm, nói như vậy, mình vô tình lại làm đúng sao? Lại nhìn vẻ mặt anh một cái, cũng không biết thật sự là như vậy hay anh đang an ủi mình. Cô chân thành hỏi: "Anh là cảnh sát vũ trang, sao lại giỏi thế?"

Lạc Bình Giang liếc nhìn cô, giọng điệu cũng trở nên vô tội: "Bây giờ tôi không phải cảnh sát vũ trang nữa, cũng phải làm ăn, kiếm tiền, nuôi sống gia đình. Hơn nữa khi tôi làm cảnh sát vũ trang cũng đâu phải là kẻ ngốc."

Nguyễn Thanh Thanh không nhịn được nở nụ cười, sau đó vội vàng nén lại. Lạc Bình Giang nhìn về phía khác, cũng đang cười: "Tôi đi đây."

"Hôm nay thật sự cảm ơn anh đã giúp đỡ rất nhiều."

"Chuyện nhỏ, sau này Mộ Quân mời tôi uống rượu là được." Anh ngừng lại một chút: "Sau này có vấn đề gì cứ tìm tôi, không sao đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!