Chương 90: Ngoại truyện

(Lưu ý, đây không phải là ngoại truyện chính mà chỉ là những mẩu truyện nhỏ được tác giả up lên weibo, có thể không liên quan đến chính văn.)

1.

Tiểu Bánh Trôi ra đời đúng dịp tết Nguyên Đán, cho nên được đặt tên là Tiểu Bánh Trôi.

Kết quả là mỗi năm đến ngày Nguyên Đán, ông bố ma quỷ Từ Yến Thời lại nói: "Lại đây, đã đến ngày tự ăn bản thân mỗi năm một lần rồi đấy."

Bánh Trôi: "Con thích chú Phong Tuấn."

Từ Yến Thời: "Không sao, bố cũng thích Lục Ý Lễ hơn." (Con trai của Lục Hoài Chinh và Vu Hảo.)

Bánh Trôi sợ hãi khóc toáng lên, cậu nhớ đến chú Phong Tuấn gặp lần trước, thế là xoay đầu đi, không chịu ăn: "Hứ, sớm biết thế thì con đã để chú Phong Tuấn làm bố con rồi."

Từ Yến Thời nghiêm túc đặt bát chè bánh trôi xuống: "Để dạy con môn Sinh sớm, nghe đây, chỉ có bố và mẹ con mới có thể sinh ra con, còn mẹ con với bất kỳ ai khác cũng không thể sinh ra con được. Nói cho chính xác thì về mặt di truyền sinh học, bố chính là nhân tố quyết định, ai cũng có thể là mẹ của con, nhưng bố con thì chỉ có thể là bố."

Nói rồi, đuôi mắt nhác thấy Hướng Viên đi tới, trông có vẻ không vui lắm, Từ Yến Thời lại bồi thêm một câu: "Mặc dù bố cũng rất không thích con, nhưng vì mẹ con, bố có thể nhịn năm mươi năm nữa."

May mà chọn được một người mẹ tốt, nếu đổi thành người khác, Bánh Trôi không dám nghĩ nữa, nhưng quay đầu lại nghĩ đến.

Năm mươi năm? Oa hu hu.

2.

Có một ngày Hướng Viên nằm mơ thấy mình ngoại tình.

Sau đó cô nói chuyện này với Từ Yến Thời, Từ Yến Thời cũng không tức giận, còn an ủi cô: "Mơ trái ngược với thực tế."

Hướng Viên bừng tỉnh hiểu ra: "Vậy tức là anh ngoại tình?"

"Muốn ăn đòn đúng không?" Anh lạnh lùng đẩy kính.

"Anh dám bạo lực gia đình với em."

"Không nỡ."

Người đàn ông mặt lạnh này bất chợt nói ra một câu yêu thương, khiến Hướng Viên đầu hàng toàn tập.

3.

Gần đây Tiểu Bánh Trôi rất thích xem Chú Heo Peppa, điều này khiến Lục Hoài Chinh không cho phép Lục Ý Lễ xem Peppa khiếp sợ.

Thế là hai người đàn ông nghiêm túc thảo luận về vấn đề chú heo Peppa.

Có điều ngay câu đầu tiên của Từ Yến Thời đã kết thúc đề tài.

"Khả năng bắt chước của Lục Ý Lễ rất mạnh, tốt nhất vẫn đừng nên xem, tôi sợ sau này anh không biết con heo Peppa gọi anh là bố hay Lục Ý Lễ gọi anh là bố."

"…"

4.

Thời gian hai người mới ở bên nhau, Từ Yến Thời nhìn vợ mình chòng chọc.

Trên cửa phòng kỹ thuật, ngày ngày vang vọng bài ca đầy ma tính ——

"Anh đang nhìn em, nhìn em, không chớp mắt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!