Thành phố vừa mới lên đèn, hai bên đường cảnh đêm ồn ào náo nhiệt. Đèn cổ xếp thành hàng tỏa ra ánh sáng mờ mờ, chiếu rọi con đường rộng thênh thang, hắt xuống đất những ánh tia yên tĩnh loang lổ. Một tòa cao ốc cách đó không xa đứng thẳng trong màn đêm, cả thành phố khoác lên mình sắc màu sặc sỡ nhưng lại đầy khoan thai êm đềm.
Cao Lãnh đứng dưới lầu gọi xe đưa đón, điểm đến là nhà trọ của Từ Yến Thời.
Hướng Viên ngồi trên ghế phụ, len lén liếc nhìn điện thoại của tài xế đặt trên giá đỡ, hình như cũng giống nhà cô nằm ở hướng Nam – Bắc, cảm giác như ở tít cuối của thế giới. Cô gãi chóp mũi, không ngờ sau nhiều năm lại đến nhà anh bằng cách này, tâm trạng có phần phức tạp.
Cô không biết lát nữa phải chào hỏi Từ Yến Thời thế nào, người ta không trả lời tin nhắn của cô mà cô còn chạy đến nhà người ta ăn chùa, thà cô không nhắn thêm câu "tôi hết thích anh từ lâu rồi" còn đỡ, nhưng nhắn rồi thì lại có vẻ giấu đầu lòi đuôi. Mặc dù cô nói nghiêm túc, có điều điện thoại từ đầu đến cuối vẫn cứ im lìm, Hướng Viên có cảm giác như thể dù bị người ta bóp cổ vẫn không giãy giụa được, tâm trạng phiền não mà lại không làm được gì.
Hơn nữa hôm nay mới từ sa mạc về, cô chưa tắm rửa đã đem theo cát bụi chạy đến nhà người ta, cũng không hay ho gì cho lắm.
Vậy nên khi xe đi được nửa đường, rẽ vào một con đường mòn, đèn đường thấp hơn ban nãy nhưng lại sáng hơn, người qua đường cũng đông hơn, vội vã rảo bước, thì Hướng Viên hạ quyết tâm tìm một cái cớ, do dự quay đầu lại nói với Cao Lãnh và Lâm Khanh Khanh: "Tôi chợt nhớ ra, buổi tối còn hẹn với một người bạn… Hơn nữa, tôi cũng không có tiền thưởng cuối năm, cũng không có gì vui để ăn mừng."
Lý do nghe rất thừa thãi.
Trong gương chiếu hậu, Cao Lãnh và Lâm Khanh Khanh đưa mắt nhìn nhau. Nào ngờ Lâm Khanh Khanh cũng do dự nhìn Cao Lãnh: "Nếu tổ trưởng Hướng không đi thì em cũng không đi, toàn là con trai cả, em đi cũng không có nghĩa lý gì."
"Đừng mà! Không phải vừa rồi vẫn còn bình thường sao!" Cao Lãnh sốt ruột, bất chợt linh quang lóe lên, xòe năm ngón tay ra với Hướng Viên, "Thế này đi, tôi chia chị năm tờ, thưởng cuối năm mà, quan trọng là ở việc tham gia."
Hướng Viên mỉm cười, "Có chuyện thật mà."
Cao Lãnh cắn răng, rút kinh nghiệm xương máu: "Hai mươi, không thể nhiều hơn được nữa."
Hướng Viên và tài xế đang bàn nhau tìm chỗ đậu ở giao lộ trước mặt, lúc này điện thoại Cao Lãnh vang lên, anh ta lập tức nghe máy như bắt được cọng rơm cứu mạng.
"Đến chỗ nào rồi?" Ở đầu dây là Vưu Trí.
Cao Lãnh: "Còn hai đèn giao thông nữa. Nhưng bây giờ có một vấn đề, tổ trưởng của tôi nói không muốn đi, Lâm Khanh Khanh nghe thế cũng tỏ vẻ không muốn đến. Làm thế nào đây?"
Sắp vượt qua giao lộ đằng trước rồi, Hướng Viên chỉ im lặng lướt Wechat, thật ra thì cũng không đọc gì, chỉ giết thời gian cho đỡ chán mà thôi, đợi Cao Lãnh gọi điện thoại xong thì cô sẽ bảo tài xế dừng xe.
Cao Lãnh nói chưa được bao lâu thì đưa điện thoại qua, "Lão đại nói, bảo cô nghe máy."
Hướng Viên nhìn chằm chằm cái tên "Vưu Trí" trên màn hình mà ngẩn người, Từ Yến Thời cướp điện thoại của Vưu Trí? Cô do dự một chốc, Cao Lãnh lại không kiên nhẫn giục, "Mau lên!"
"Alo." Cô đặt điện thoại vào bên tai.
Giọng nam trầm thấp lạnh lùng ở đầu dây truyền đến, gọi tên cô.
"Hướng Viên."
Cô khẽ ngây ra, âm thanh rõ ràng ấy đã xua tan khí lạnh trong lòng cô một cách khó hiểu, vì đã quá lâu không gặp cũng như quá đỗi quen thuộc, nên trong chớp mắt cô gần như tưởng rằng người ở đầu dây chính là thiếu niên cao ngạo của thuở nào.
Cô cụp mắt, hàng mi run run, mắt quét qua Wechat không mục đích, "Nói đi."
Anh không lên tiếng ngay mà im lặng một lúc.
Hướng Viên loáng thoáng nghe thấy có người bất thình lình hỏi ở trong điện thoại: "Cậu đi đâu đấy?"
Có vẻ anh đi đến nơi yên tĩnh hơn, Hướng Viên bất an, càng lúc càng lướt Wechat nhanh hơn, đã đến dòng thời gian của ba ngày trước rồi, đúng lúc cô không nhịn được khóa màn hình, muốn hét vào điện thoại một câu "anh còn không mau nói" thì đột nhiên bên kia lại mở miệng.
"Không phải đã nói là không thích à?" Từ Yến Thời dừng lại như đang cười: "Sao nào, không dám đến hả?"
Ngực Hướng Viên bỗng thít lại, câu nhạo báng này không nằm trong dự liệu của cô, vốn đã là hồ nước đục ngầu, anh lại còn đứng gần đấy ném một viên đá xuống. Cô nghĩ lúc Từ Yến Thời nhận được tin nhắn kia, có thể sẽ có đủ muôn vàn phản ứng, có khinh thường, có cười nhạo, có thờ ơ… Chỉ là không ngờ anh sẽ nói thẳng ra như thế.
"Anh suy nghĩ nhiều rồi," Hướng Viên quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe, vừa vặn nhìn thấy một quán tôm hùm ở gần đây, cô bèn bật thốt: "Tôi muốn ăn tôm hùm, Cao Lãnh nói bọn anh ăn lẩu, gần đây tôi bị nóng trong người, không ăn cay được."
"Được, không tới thật đúng không?"
Hướng Viên lại xoắn xuýt, do dự một lúc rồi quay qua hỏi tài xế: "Đến đâu rồi ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!