Chương 89: (Vô Đề)

Từ Yến Thời đi rồi, Hướng Viên mới biết một tháng qua anh tăng ca liên tục suốt đêm là vì gì.

"Đại chiến an ninh AI?"

Tiết Dật Trình gật đầu, giải thích: "Đúng thế, chính là đối kháng an ninh trí tuệ nhân tạo, giám đốc Từ chỉ thiết kế một vài cơ chế đơn giản ngăn chặn sự xâm nhập của virus." Nói đến đây, Tiết Dật Trình mở máy tính lên, nhanh chóng biểu diễn cho cô, "Khi lá chắn đám mây bảo mật máy tính xác nhận có virus xâm nhập, nó sẽ tự động bật chế độ chống xâm nhập, không cần máy tính phải thực hiện quét virus nữa. Hễ có có virus xâm nhập, trí tuệ nhân tạo sẽ tự động nhận ra và cũng tự động diệt.

Đây là một bảo vệ trong hệ thống mạng."

Tiết Dật Trình nhấp ngụm nước rồi nói tiếp, "Tiếp theo là một bảo vệ ngoài hệ thống mạng, tức là cơ sở dữ liệu của toàn bộ phòng máy tính của tập đoàn Đông Hòa sẽ bị hack bất hợp pháp, giống như ngày đầu tiên đến Tây An tôi đã xâm nhập vào máy tính của Cao Lãnh vậy. Khoảng thời qua này giám đốc Từ cũng nghiên cứu một hệ thống bảo vệ an ninh trí tuệ nhân tạo, nói cho dễ hiểu, ví dụ như Lữ Trạch Dương từ chức, thông tin khách hàng hay dữ liệu của công ty có thể bị đe dọa, mà mấy lãnh đạo cao tầng cũng rất bị động, một khi dữ liệu rò rỉ thì sự tin tưởng của khách hàng dành cho chúng ta sẽ hạ xuống. Cho nên có cái này – lưới an ninh trí tuệ nhân tạo, chỉ cần mở lưới an ninh này thì toàn bộ dữ liệu của cả tập đoàn sẽ tiến vào trạng thái nhận dạng trí tuệ nhân tạo. Hễ có hacker xâm phạm, an ninh mạng sẽ phản lại hệ thống xâm nhập, hơn nữa còn theo dõi ngược lại. Như vậy, dù giữa chừng có người đột ngột từ chức thì chỉ cần bật trí tuệ nhân tạo lên là được."

"Nói như vậy nghĩa l phòng an ninh mạng không thể bỏ đúng không?"

"…" Tiết Dật Trình nói, "Tạm thời khoan nghĩ tới việc tiết kiệm nhân lực giá thành đã, hạng mục này chỉ đang ở giai đoạn thử nghiệm, dù gì trí tuệ nhân tạo vẫn chưa phát triển, đợi phát triển hẳn thì đến lúc đấy phòng an ninh mạng có thể bỏ đi. Nhưng giai đoạn trước rất khó, lượng công trình của dự án này rất lớn, một tháng không đủ, một tháng qua giám đốc Từ đã sắp đặt tất cả và cũng làm xong nội dung kỹ thuật rồi, phần còn lại thì phải dựa vào tự chúng ta."

Những gương mặt cũ đều được thay đổi bởi mấy nhân viên mới vào công ty như lão Khánh, nên bây giờ đều là những thanh niên hăng hái phấn chấn, bất chợt có con trái tim xao động, Hướng Viên đến tìm nói chuyện hai lần là vào nề nếp ngay.

Trần Thư trấn giữ phòng thị trường; lão Khánh quản lý phòng an ninh; phòng tiêu thụ có Triệu Tiền bác trai của Ứng Nhân Nhân quản lý; phòng tài vụ vẫn do lão Lý ngày trước tiếp quản, rất ngay ngắn trật tự. Số cổ đông già còn lại không nhiều, trừ những người có quan hệ không tệ với Tư Đồ Minh Thiên ra thì chỉ còn lại Cố Xương Thịnh, cứ như củ cải trong hố vậy, nhổ không lên mà cũng không chôn xuống được, cứ ló cái đầu lên, mọi việc không nghe không hỏi và cũng không quản, cứ treo đó chức vụ cổ đông, mà cũng không thấy ông ta đi làm.

Một tuần sau, Few gọi điện đến, hợp đồng câu lạc bộ thể thao điện tử AU đã được thông qua, có thể chính thức ký hợp đồng. Sáng ngày hôm sau, hai trăm triệu được chuyển vào tài khoản. Cuối cùng lúc này, tập đoàn Đông Hòa như một tảng đá lớn chìm vào nước biển, yên ổn trở lại.

***

Nhưng khiến người ta bất ngờ là, hai tuần sau Dương Bình Sơn đã bị bắt.

Tin tức này do Trần Thư nói với cô, đêm Dương Bình Sơn bị bắt là sinh nhật của giáo sư Lương, Hướng Viên cùng Từ Yến Thời và mấy người lão Khánh đều ở nhà giáo sư Lương.

Lương Tần sao có thể xin lỗi được, từ khi Hướng Viên vừa vào cửa, Lương Tần đã nấp trong thư phòng không chịu ra, bất kể Lương phu nhân có nói gì cũng không chịu. Thật ra là do ông thấy xấu hổ, không biết phải nói sao với con gái người ta, nói xin lỗi không được, hạ mình cũng không xong, vừa ngồi vào bàn đã xụ mặt, thấy Hướng Viên không có đũa thì sầm mặt mắng Lương phu nhân, "Đũa đâu rồi, sao không lấy đũa cho người ta, định bốc tay ăn hả?"

Lương phu nhân quá hiểu tính ông, ông đang xấu hổ đây mà: "Cuống cái gì, không phải lấy là được rồi sao?"

Hướng Viên dẫn đầu giải vây, thoải mái kính giáo sư Lương một ly, vốn muốn nói thầy không uống rượu thì uống nước đi, ai ngờ không biết thế nào mà người ngàn năm không uống rượu – ngoại trừ một lần uống với bọn họ nhân dịp tốt nghiệp năm xưa – tối nay lại ngẩng đầu uống một ly, vị cay đâm thủng dạ dày ông, ông lão bị cay đến lè lưỡi, "Sao vị rượu này lạ thế?"

Tất cả mọi người còn không kịp ngăn cản, động tác của ông quá nhanh, chưa thèm nhìn đã cầm lên uống.

Lương phu nhân thong thả nói: Vì đó là nước hạt tiêu."

Lương Tần cay tới mức nói không ra lời, cứ lè lưỡi mãi vô cùng tức cười. Mấy người lão Khánh cười to, Lương phu nhân cũng không nhịn được bật cười, thuận tiện mắng, "Đáng đời."

Cơm nước xong xuôi, bỗng Lương phu nhân gọi Hướng Viên vào.

Cả phòng chỉ có hai người phụ nữ, một đám đàn ông chia làm hai hội, Trương Nghị chơi cờ với Lương Tần, còn mấy người khác ra ban công hút thuốc.

Lão Khánh: "Sao rồi, thời gian ở viện nghiên cứu có thật sự vô vị không?"

Từ Yến Thời mặc áo trắng, nút áo cài cẩn thận, ngay cả ống tay áo cũng cài nút chỉnh tề, hiếm khi thấy anh đeo kính, càng khiến gương mặt thêm góc cạnh mà lại sạch sẽ. Anh dựa người vào lan can, một tay đút trong túi quần, tay khác kẹp thuốc đưa lên mép, ngay sau đó xoay người lại nói: "Ừ, vô vị thật."

Lão Khánh và lão Quỷ cùng nhìn nhau, cũng xoay nhìn anh, "Không thể nào, hối hận rồi hả?"

"Hối hận thì không." Anh dí thuốc hai cái vào gạt tàn, cười bảo, "Nói thật, so với trước kia thì tiền không nhiều, nhưng lại thấy thực tế. Có điều nếu cậu muốn nói đến cuộc sống thì cũng chỉ có thế thôi, phòng thí nghiệm rồi đến nhà ăn, thỉnh thoảng lại chơi bóng rổ."

"Nói đến bóng rổ," Lão Khánh tiếc nuối vóc dáng mập mạp của mình, "Haiz, rốt cuộc bao giờ hai người kết hôn thế, tôi phải ước lượng để giảm béo mới được. Nếu không làm phù rể thật sự không khác gì tấm bảng phông nền cho cậu."

"Bảng phông nền?" Từ Yến Thời cười, "Cục gạch nền thì có."

Lão Khánh, "Mẹ nó, cậu cầu hôn rồi hả?"

Từ Yến Thời liếc anh ta, "Bây giờ tôi với cô ấy một tháng cũng không gặp nhau được mấy lần, hôm nay phải xin nghỉ ra ngoài đấy." Anh cười hừ, "Cũng nhờ phúc của các cậu, tôi mới có thể gặp được cô ấy."

Đợi Hướng Viên ra ngoài, hai người đi xuống lầu, cô mới nói với Từ Yến Thời, "Trần Thư vừa gọi điện cho em, nói Dương Bình Sơn bị bắt rồi. Có người xâm nhập vào máy tính của Dương Bình Sơn, moi ra sổ kế toán của ông ta, số tiền ông ta lấy của Đông Hòa mấy năm nay để đưa vợ con ra nước ngoài, gồm cả tiền đưa Lê Thấm xuất ngoại nữa, đều ghi lại rất rõ ràng, tất cả đều bòn rút từ tiền công trình của Đông Hòa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!