Gia Miện cũng không thông báo với ông nội chuyện lấy giấy chứng nhận kết hôn, buổi sáng đi lấy giấy với Giang Tiểu Mãn, đến chiều đã có vốn.
Lúc kế toán tới báo cáo, Hướng Viên lập tức gọi điện thoại cho anh, nhưng anh đã tắt máy, biến mất mấy ngày liền không xuất hiện, không ai liên lạc được.
Một tuần sau, Từ Yến Thời tìm thấy Gia Miện ở quán bar khu phức hợp thể thao. Do Lâm Khải Thụy nhờ người tìm được.
Trong điện thoại, Lâm Khải Thụy khai báo đại khái về tình hình của Gia Miện, "Ở trong quán bar của Địch Lãng, có điều Địch Lãng không làm khó cậu ta nữa, xem dáng vẻ thì chắc không say, nhưng cứ ngồi ngẩn người ở đó."
Lúc Từ Yến Thời đến thì trong quán bar không nhiều người lắm, vừa nhìn đã thấy ngay Gia Miện ở trong góc, trước mắt đặt hai ba chai rượu rỗng, xem chừng không phải mua say. Trông thấy anh tới, người đàn ông trong ánh đèn sặc sỡ như lấy lại tinh thần, nhéo mũi điều chỉnh tư thế ngồi, rót rượu cho mình, cười híp mắt kéo dài âm gọi một tiếng em rể ——
Từ Yến Thời và Lục Hoài Chinh rất có tiếng nói chung, hai người gặp nhau thì chuyện gì cũng nói, tiếp lời bông đùa cũng rất tự nhiên, nói chuyện quân sự thời sự cuộc sống, thậm chí còn nói về phụ nữ, rất có tiếng nói chung. Mặc dù tính tình của Vu Hảo và Hướng Viên trái ngược hẳn nhau, nhưng cách xử lý vấn đề tình cảm của hai người lại khá tương tự, hoặc là nói có phần thẳng thắn, chính là dỗ phụ nữ cũng rất điêu luyện.
Cộng thêm Từ Yến Thời không phải người vồn vã nhiệt tình, nên giữa hai người hầu như đều là Lục Hoài Chinh chủ động, Lục Hoài Chính tính tình hiền lành, cũng không kiêng kỵ ai, ai đùa giỡn cũng đùa lại được, nhân duyên rất tốt. Hướng Viên nói Lục Hoài Chinh là người đẹp trai nhất, hiền nhất mà lại không lăng nhăng trong số những người cô đã gặp. Trước kia là hot boy trường Thập Bát Trung, rất được các cô gái yêu thích. Nhưng sau nhiều năm, anh ấy chỉ thích mỗi Vu Hảo.
Lúc ấy Từ Yến Thời nghĩ bụng, ai mà chẳng thế. Nhưng cũng không nói ra miệng, chỉ im lặng nhìn cô.
Nhưng khác với Gia Miện, có lẽ là xuất phát từ sự bảo vệ của anh trai với em gái, nên Gia Miện có địch ý trời sinh với anh. Từ Yến Thời rất hiểu, cầm lấy chai rượu tự rót đầy: "Lấy giấy kết hôn rồi à?"
Gia Miện ngạc nhiên, sau đó gật đầu.
Từ Yến Thời im lặng nhấp một ngụm rượu, lấy được đáp án này rồi thì có nói gì thêm cũng phí công, bất kể là thật lòng thật dạ hay là vì tiền, thì cũng không cần thiết phải xé toạc lớp giấy che phủ kia. Có điều đúng là khiến người ta thấy nặng nề thật, anh ngả người ra sau, trong ánh đèn biến ảo khó lường ở quầy bar, dung mạo anh càng thêm phần tuấn tú, thường xuyên có mấy tầm mắt nóng bỏng hưng phấn nhìn qua bên này.
Từ Yến Thời im lặng mấy giây rồi cầm rượu lên, chạm nhẹ vào ly rượu trước mặt Gia Miện, "Chúc mừng."
Gia Miện bỗng bật cười, nâng ly kính lại, "Cám ơn."
Cuộc đời anh ta vô tình bước sai đến bước này, nhưng có lẽ về sau có thể gặt hái được một phong cảnh khác cũng chưa biết chừng. Không phải anh không có cảm giác với Giang Tiểu Mãn, chỉ là đêm đó hai người uống quá nhiều, trong ánh đèn mờ mờ, anh bất chợt cảm thấy tim đập rộn rã, nhất thời không biết là do rượu cồn tác động hay động lòng thật.
***
Nhưng điều khiến mọi người tròn mắt đó là, xế chiều ngày hôm sau, Hướng Viên để kế toán công ty trả lại toàn bộ một tỉ qua Mỹ, không động đến một xu. Lại Phi Bạch hỏi cô vì sao, lúc đó Hướng Viên chỉ nói một câu, bây giờ em vẫn chưa muốn kết hôn.
"Em sợ cưới à?"
Hướng Viên chỉ cười, lại nghe thấy Lại Phi Bạch nói tiếp, "Bọn anh tôn trọng ý kiến của em, có điều mọi người cho rằng, em với cậu ấy không giống vậy."
Hướng Viên lại vờ như không nghe, hỏi một câu: "Nếu như cuối cùng bởi vì em mà công ty sụp đổ, thì mọi người có trách em không?"
Lại Phi Bạch nói không, cười bảo: "Vừa hay anh cũng mệt rồi, phải để mình nghỉ thôi."
Hướng Viên lại nói: "Yên tâm, em sẽ không cho anh nghỉ phép đâu."
Thời gian đó cô và Từ Yến Thời không gặp mặt nhau, ở công ty ai cũng bận rộn, thỉnh thoảng tan làm Hướng Viên sẽ đến thẳng nhà anh. Cả hai không nói nhiều, vừa vào nhà đã hôn ngấu nghiến, lảo đảo ngã xuống giường. Từ Yến Thời càng dữ hơn, động tác còn mạnh bạo hơn trước, ngay cả ánh mắt cũng sắc lẹm.
Anh đè cô xuống giường nhìn một lúc, trán lấm tấm mồ hôi, lực đạo chậm dần, máy móc ra vào từng chút một, trong mắt không phải là tình dục mà là lạnh lùng. Hai mắt Hướng Viên ngậm nước xuân, tóc xõa tung như thác nước, ngón tay từ lông mày anh di chuyển dần xuống môi, ngây thơ nói: "Sao thế? Sao lại nhìn em như vậy?"
Anh tựa như hoàn hồn, cúi đầu xuống bắt đầu tăng tốc, giọng không thân thiện: "Không cho nhìn à?"
"Gần đây… anh… dữ… quá." Cô đứt quãng nói.
"Có hả?"
Hướng Viên ngước cổ lên: "Vưu Trí nói chiều hôm qua anh nạt nộ ở văn phòng, nói anh giống em lúc chưa rời khỏi Tây An. giám đốc Từ, có người chọc anh tức giận hả?"
Anh không đáp, chỉ tập trung ra vào nông sâu, một hồi lâu sau mới nói:
"Anh đã nói với em từ lâu là anh không phải người ga lăng, anh dịu dàng với em không có nghĩa anh sẽ dịu dàng với tất cả mọi người."
Hướng Viên nói nhỏ: "Bây giờ anh cũng không dịu dàng với em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!