Chương 7: (Vô Đề)

Hướng Viên gửi tin nhắn xong liền tắt điện thoại, cô không hề nghĩ là Từ Yến Thời sẽ trả lời cô; chặng đường hai ngày tiếp theo bọn họ cần dựng lều cắm trại, không có chỗ sạc nên cần phải duy trì pin điện thoại liên tục, cô không muốn để rồi mình lại mất liên lạc ở đại sa mạc mịt mù, trở thành một bộ xương khô.

Cuối cùng Cao Lãnh và Lâm Khanh Khanh cũng biết Hướng Viên đang làm việc. Hèn gì, mỗi lần đến một điểm du lịch thì hai người bọn họ đều hào hứng chạy nhảy chơi bời khắp nơi, chỉ có mình cô ngồi lại trong xe. Thì ra là đang ghi chép sai lệch của số liệu định vị.

Lần nữa Cao Lãnh nhìn kỹ Hướng Viên. Nhớ lại câu "phê quá đi" mà còn xấu hổ, anh tưởng là đi du lịch thật, trên đường ra sân bay vẫn còn nói với Lâm Khanh Khanh là nhất định vị tổ trưởng mới này muốn lấy lòng bọn họ thông qua chuyến đi này, sau đó thay thế địa vị của lão đại trong lòng họ.

Nên trên xe taxi chạy như điên phóng đến sân bay, anh ta thề thốt gửi tin nhắn cho Từ Yến Thời biểu đạt lòng trung thành: Tụi này sẽ không bị mua chuộc dễ dàng đâu, cậu mãi mãi là lão đại của tôi.

Kết quả hôm sau đã mất mặt ngay trên Wechat.

Hôm đó ở trên núi Minh Cát, Cao Lãnh cùng một đám trẻ con tám, chín tuổi hào hứng chơi trượt cát, còn tổ chức một cuộc thi đấu hữu nghị nhỏ. Sau khi thắng được nhờ ưu thế yếu ớt, đám trẻ này rốt cuộc cũng tỉnh ngộ, gã này làm gì có ván trượt! Không những đi ké ván trượt của bọn chúng mà còn ức hiếp tụi nó, bụp anh ta ngay! Vậy là bảy tám đứa hô hào xông lên, ba chân bốn cẳng ấn mặt Cao Lãnh vào trong cát vàng lạnh băng, lúc ấy tuyết vẫn chưa rơi, cát vàng bé tí chui vào mọi chỗ hở hại anh ta sặc sụa liên hồi.

Đợi đến khi dọn dẹp sạch sẽ, anh ta thấy Hướng Viên ngồi trên gò cát, cười khanh khách nói chuyện cùng một người lạ. Sau lưng là tà dương chan hòa cùng ráng chiều sặc sỡ lành lạnh, yên tĩnh đến tuyệt đẹp. Như thể toàn bộ sa mạc này chỉ còn lại một mình cô.

Cao Lãnh xoa mũi rút điện thoại ra chụp ảnh lại, sau đó đăng lên Wechat, nói đây là người bố mới của tôi.

Chính anh ta cũng không ngờ mất mặt lại tới nhanh như thế, vì tính anh ta vốn ba phải mà. Không tim không phổi tự an ủi như vậy, Cao Lãnh cũng cảm thấy thoải mái. Có điều do gặp báo ứng nên Cao Lãnh đột ngột hắt xì một cái.

Hình như anh ta bị cảm rồi.

Hướng Viên không bất ngờ lắm, rút khăn giấy ra đưa cho anh ta rồi lại hạ cửa xe xuống, nói với Lâm Khanh Khanh: "Sau cốp có hộp y tế, cô lấy thuốc cảm trong đó đưa cho anh ta đi."

Cao Lãnh cảm động đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, suýt nữa là gọi "bố ơi" thật rồi.

"Tốt nhất anh nên cầu nguyện buổi tối đừng bị sốt, nếu không không có ai cứu được anh đâu." Hướng Viên ném áo khoác lông cô lấy ở sau cốp cho anh, "Cởi áo măng tô ra, mặc cái này đi, hy vọng anh có thể còn sống trở về."

"Vâng thưa bố."

Hướng Viên vắt tay lên vô lăng, quay đầu nhìn anh: "Đến nay tôi chỉ có một đứa con trai, tên nó là Hương Tân. Anh có hứng thú làm anh em với nó không?"

Cao Lãnh vừa mặc áo vào vừa nghĩ: "Có họ Hương sao ta?" Bất chợt đầu óc nổ tung, cất cao cái giọng vịt đực hét lật cả nóc xe: "Cô kết hôn rồi?!!"

Hướng Viên gác khuỷu tay lên cửa, tóc bị gió lẫn cát vàng thổi rối như con bạch tuộc dính chặt vào mặt, hai mắt lấp lánh trong suốt, cô mỉm cười, ánh mắt nhìn chằm chằm thành cát vàng phía trước, mắng một câu: "Đồ ngốc. Đó là con chó."

Hết hâm mộ chỉ vỏn vẹn trong vòng mười phút.

Anh quyết định không chọc vị tổ tông này nữa, chuyên tâm mặc áo vào.

Cũng may Cao Lãnh gầy nên mới mặc vừa chiếc áo khoác Moncler cỡ lớn của Hướng Viên, trông lại còn rất hợp nữa, nơi duy nhất không hài hòa chính là lông đen ở ống tay áo, cho thấy là kiểu nữ.

Món đồ này Hướng Viên vẫn để trong túi chứ chưa mặc qua, nên lúc Lâm Khanh Khanh lên xe, thấy Cao Lãnh thì sửng sốt: "Sao anh…"

Cao Lãnh vừa tự sướng xong, đăng tấm ảnh cuối cùng lên Wechat trước khi vào sa mạc, cũng không ngẩng đầu lên: "Của tổ trưởng."

Lâm Khanh Khanh nhận ra ngay đây là Effraie của Moncler, hàng chính hãng lên đến một vạn rưỡi. Vì cô cũng có một chiếc như thế, có điều của cô chỉ là hàng Replica, mua mất bốn ngàn đồng bạc, xài gần hết một tháng tiền lương của cô.

Nhưng đồ ngốc Cao Lãnh này lại hoàn toàn không biết chuyện, để thể hiện vẻ đáng yêu vì lớp lông không thích hợp ở ống tay áo, anh ta còn cố ý làm động tác tay rocknroll, ghi thêm tiêu đề: Bị cảm rồi [đáng thương], mặc áo khoác lông của tổ trưởng, mấy người thấy tôi ngầu không?

Thi Thiên Hữu: Không thấy.

Trương Tuấn: Không thấy + 1.

Lý Trì: không thấy + số ID.

Vưu Trí: Anh nhìn ảnh đầu tôi có giống trâu bò không không?

Đây là trò bọn họ hay chơi, Cao Lãnh theo thói quen trả lời: Giống lắm.

Vưu Trí trả lời Cao Lãnh: Rất tự biết mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!