Chương 6: (Vô Đề)

Hướng Viên giật mình nhìn anh, cảm thấy lời như thế chẳng thể nào thốt lên từ miệng anh được, cô bối rối chớp mắt. Từ Yến Thời vừa dứt lời cũng đã lập tức hối hận, song có một số việc không nhất thiết phải giải thích làm gì.

"Anh và Phong Tuấn cãi nhau à?" Hướng Viên dè dặt hỏi.

"Không." Anh đút tay vào túi, uể oải ngả người dựa vào thành ghế, khẽ quay đầu đi, chỉ để gò má lạnh lùng đối diện với cô, "Lâu rồi không liên lạc."

Hướng Viên thoáng nghĩ ngợi gật đầu, "Tôi cũng thế, tốt nghiệp rồi là không liên lạc gì nữa."

Anh lại "ừ" một tiếng. Rất rất lâu trước kia lúc mới thích anh, hễ mỗi lần anh lạnh nhạt đáp như vậy là Hướng Viên lại không nhịn nổi sung sướng, bong bóng hồng bay bay tứ phía, tim đập loạn xạ. Rõ ràng chỉ là một cuộc đối thoại rất đơn giản  ——

"Cậu ăn rồi hả?"

"Ừ."

Nhưng cô vẫn nhảy cẫng vui vẻ trong ký túc xá, xoay tròn ba trăm sáu mươi độ một trăm hai mươi vòng, cứ như thể anh đã đồng ý hái sao cho cô vậy.

Đó là dáng hình tuổi trẻ đẹp nhất của họ. Có điều anh chưa từng thích cô. Và hiện tại hai người đã thành niên, lăn lộn trong vùng biển danh lợi đã nhiều năm, khi đã nhìn thấu mọi cảnh nhân gian cùng những cảm tình hóa tro tàn kia, thì chỉ có đồ ngốc mới tin đấy là yêu đương.

Hướng Viên cúi đầu, bật game kim cương ra tập trung leo bảng xếp hạng.

Im lặng một lúc, Từ Yến Thời đứng lên, một tay đút vào túi quần còn một tay khác cầm sổ, trịnh trọng đập hai cái lên góc bàn: "Có đi không?"

Hướng Viên buột miệng đáp: "Đợi xíu, chơi xong ván này đã."

Rồi lại cảm thấy không đúng, cô hồ nghi ngẩng đầu lên, bất chợt chạm phải ánh mắt không có tình cảm kia: "Anh đang đợi tôi à?"

Từ Yến Thời cười lạnh: "Không thì là gì? Tôi phí thời gian để tán gẫu chuyện cũ với cô à?"

Hướng Viên lúng túng: "Không phải… Tan làm rồi hả?"

"Còn mười phút nữa." Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, ngón trỏ gõ lên mặt thủy tinh, "Phòng kỹ thuật còn có một buổi họp."

Hướng Viên lập tức thoát game, ném điện thoại vào túi xách, vừa vuốt tóc ra vừa sau vừa giận dữ nhìn anh: "Sao anh không nói sớm cho tôi biết."

Vừa dứt lời, cô đi trước xô cửa đi ra mà không thèm chờ anh.

Vóc dáng cô chẳng tính là cao, chỉ một mét sáu hai, tuy nhiên vì có được đôi chân với tỷ lệ vàng cộng đi thêm giày cao gót nên trông cô cao đến 1m68. Cả cơ thể chỉ thấy mỗi đôi chân dài thẳng tắp.

Hướng Viên vội vã đã ra đến ngoài cửa rồi mà không thấy anh đuổi theo. Có nhân viên đi ngang qua chào hỏi cô, cô cảm thấy mình cần phải tạo hình tượng tốt, thế là lén lén lút lút đứng ở cửa, chiếc túi xách bị người ta xầm xì suốt buổi họp ban nãy đong đưa trên khuỷu tay, cô chụm hai tay lên miệng thành hình chiếc loa, gập người lại nghịch ngợm nói với vào trong phòng họp: "Từ Yến Thời, đừng đùa nữa!

Nhanh lên đi, phòng kỹ thuật đang họp!"

Vừa dứt lời, cô liền dán mình lên vách tường mà không nhìn vào trong.

Chỉ là, trong buổi chiều ấy tại phòng họp, Từ Yến Thời nghe xong câu cáo trạng đó thì dựa người vào bàn, cúi đầu khoanh hai tay trước ngực, nở nụ cười hiếm hoi.

Hướng Viên đứng đợi một lúc mới thấy anh đi ra, "Làm gì vậy?"

Từ Yến Thời đẩy kính lên, "Định giới thiệu với mọi người như thế nào?"

Hướng Viên quàng túi xách lên vai, đút tay vào túi áo khoác lông vũ, nhìn anh với vẻ khó hiểu: "Thì nói tôi là con ông cháu cha cậy quan hệ, dù gì các anh cũng lén gọi tôi thế còn gì."

Từ Yến Thời liếc xéo cô, thẳng thắn vạch trần: "Chẳng lẽ cô không phải à?"

"…" Hướng Viên im lặng, lạnh lùng nhìn anh: "Anh có bạn bè không đấy?"

Từ Yến Thời không tiếp lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!