Chương 50: (Vô Đề)

Ngày đầu tiên Từ Yến Thời rời đi.

Cả phòng kỹ thuật lâm vào trạng thái ảm đạm, chẳng còn những lần đùa cợt của những ngày qua nữa, bầu không khí cũng mất đi sự thoải mái. Mấy người Cao Lãnh cố gắng không nhắc đến tên người kia, nhưng nơi nơi đều là dấu vết của anh, cho dù anh đã rất quan tâm thu dọn sạch sẽ. Buổi sáng Vưu Trí còn cố ý đến phòng nghỉ xem sao, ngay tới bàn chải đánh răng cũng không có, dọn dẹp sạch bách không còn gì.

Hướng Viên vừa nhận được một tập tài liệu do Lâm Khanh Khanh đưa, bên dưới là chữ ký dứt khoát của anh.

Dường như vẫn còn hơi ấm lưu lại, cô ngẩn ngơ, Cao Lãnh ở phía sau không biết ném tài liệu gì cho Vưu Trí, thẫn thờ nói: "Trước khi đi anh ấy đã chỉnh sửa lại rồi, hôm qua tôi quên đưa cho cậu, để cậu thống kê lần nữa xem số mô hình bộ nhận còn bao nhiêu."

Vưu Trí sửng sốt, "Số mô hình bộ nhận này, không phải lần trước lão… anh ấy bảo thu hồi rồi à?"

"Anh ấy" đã trở thành đại từ chỉ Từ Yến Thời.

Hướng Viên cười khổ, trong lòng đắng chát, con người này đúng là quá thu hút, thế nên mọi người mới nhớ mãi không quên như vậy. Có điều, anh sẽ nhanh chóng có đội mới nhỉ? Những người đó liệu có sùng bái anh như đám Cao Lãnh không? Sẽ không làm khó anh chứ? Mấy năm nay anh đều làm tổ ở Tây An, có thích ứng được với nhịp sống nhanh ở bên kia không? Hơn nữa Thượng Hải nhiều tinh anh như vậy, có ai quý trọng anh không?

Hướng Viên rất thắc mắc, song suy cho cùng cũng không quấy rầy anh. Hướng Viên không phải là kiểu con gái thích bám dính người ta khi yêu, có lẽ trước kia có thể đấy, nhưng tới cái tuổi này rồi, cô có sự nghiệp của mình, cũng không muốn để Từ Yến Thời đang ở Thượng Hải phải lo lắng cho cô mọi lúc.

Đúng lúc này Trần Thư gõ cửa phòng kỹ thuật, ánh mắt nặng nề rơi xuống người Hướng Viên, ý bảo cô đi ra.

Cao Lãnh ngồi bên vốn đã có vẻ mặt thẫn thờ, trong nháy mắt nhìn thấy Trần Thư thì mặt lại càng dài hơn cả mặt ngựa.

Thi Thiên Hữu nhìn chẳng đặng, khuyên một câu: "Đừng có vậy chứ, không phải hai người chia tay do cậu đề nghị à?"

Cao Lãnh rầu rĩ khép laptop lại: "Mẹ nó, là tôi đề nghị đấy, bây giờ tôi hối hận rồi được chưa?"

Thi Thiên Hữu: "… Hung dữ cái gì."

Trương Tuấn đi ngang qua, bưng một ly nước đẩy mắt kính, nghĩ kế cho anh ta: "Vậy anh có tìm chị Thư nói chuyện lại không?"

"Cô ấy không gặp tôi."

Thi Thiên Hữu: "Nói thật, với tính cách đó của chị Thư thì cậu không hàng nổi đâu, nói khó nghe thì là, cậu với chị Thư không khác gì đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu…"

"Cậu nói tôi là phân trâu?"

"Không phải," Thi Thiên Hữu sửa lại, "Ý tôi là, đến cả phân trâu cậu cũng không bằng, cùng lắm cậu chỉ là đống cứt gà thôi."

Cao Lãnh nổi đóa, không nói hai lời nhào đến bóp cổ Thi Thiên Hữu, mấy người hô hoán làm thành đoàn bên cạnh bàn làm việc, chỉ nghe thấy Vưu Trí ngồi cạnh lạnh lùng nói chen vào: "Được rồi, tám nhảm gì đấy."

Mọi người đồng loạt sửng sốt cùng quay sang nhìn Vưu Trí, Thi Thiên Hữu thấp giọng thì thầm: "Sao tôi có cảm giác cậu ban nãy… như lão đại thân phân vậy?"

Có lẽ lại nhớ đến người kia, tất cả đều không nói gì, Cao Lãnh quay về vị trí của mình.

Bất chợt Lâm Khanh Khanh đưa sô cô la qua cho anh ta, "Ăn chút sô cô la đi, tâm trạng sẽ thoải mái hơn đấy."

Cao Lãnh ngạc nhiên nhìn cô ấy.

Lâm Khanh Khanh không hề nhìn anh ta lâu, bỏ sô cô la lên bàn rồi vội vã rời đi.

***

Trên sân thượng, Trần Thư châm cho mình một điếu thuốc, thuận tiện chia cho Hướng Viên một điếu, thấy cô không nhận thì nhét lại vào bao, nhả khói ra nói cho cô biết thông tin mình vừa lấy được: "Tìm được nhân chứng thấy tận mắt rồi, có một nhân viên phòng bếp nói đêm đó thấy có một người đặt tấm bảng đang sửa chữa ở chỗ bọn em bị nhốt, nói là Lý Trì."

"Chắc chắn là Lý Trì chứ?" Hướng Viên mặc áo khoác dài, bên trong là áo len ôm sát cao cổ, bao lấy thân hình có lồi có lõm của cô, thả lỏng người dựa vào lan can.

"Chắc chắn, đối phương đã xem ảnh rồi, khẳng định một trăm phần trăm," Trần Thư đưa thuốc lên miệng rít một hơi, nói, "Em định làm gì?"

"Im lặng theo dõi thay đổi."

Đây là lời Từ Yến Thời nói, có lúc khi bạn ở vào trạng thái rất bị động, thì phải xem rốt cuộc đối phương muốn làm gì đã.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!