Chương 5: (Vô Đề)

Nói thật, đến Hướng Viên còn cảm thấy nội dung bản CV quá đỗi xa lạ. Ngoài cuộc thi kiến thức cúp Vi Đức năm đó cô còn nhớ mang máng ra,  thì những thứ còn lại là cái quái gì vậy? Thế là nhân lúc không ai để ý, cô chạy vào toilet gọi điện cho ông nội. Người nghe máy là thư ký Lại Phi Bạch – một người đàn ông đã ba mươi song nói còn nhiều hơn cả ông nội cô, giọng nói ở đầu dây bên kia không có vẻ bất ngờ: "Sao thế Tiểu Viên Viên?"

Hướng Viên xoay người khóa cửa phòng toilet lại, bắt đầu tra hỏi: "Có phải anh viết CV cho em không?"

Lại Phi Bạch cười: "Đúng thế, có vấn đề gì sao?"

"Vấn đề?" Hướng Viên giận dữ chống nạnh, "Là ông nội bảo anh chỉnh em đúng không? CV như vậy thì làm sao em xin việc được? Ai mà nhận em hả?"

Thực tình ông cụ không mấy tình nguyện với vụ đánh cược này cho lắm, vì thành viên hội đồng quản trị khăng khăng một mực muốn đóng cửa chi nhánh, lý do là hằng năm phía Tây An luôn "đội sổ", ảnh hưởng đến cổ tức lợi nhuận của họ, nếu không phải tổng thanh tra kỹ thuật Trần San kiên quyết thì chi nhánh này đã đóng cửa từ lâu rồi. Những thành viên còn lại trong hội đồng quản trị đều không muốn dẫn đường dò xét vào thị trường này, mọi người đều cho rằng ông nên rút vốn, chuyển sang đầu tư vào Internet.

Cho nên lúc ở nhà họ Hướng, lập ra vụ cược này trước mặt thành viên hội đồng quản trị, chính ông cũng không muốn. Nhưng một mặt cảm thấy đây sẽ là cơ hội tốt để cháu gái rèn luyện, từ nhỏ Hướng Viên được họ bảo vệ quá tốt, nếu có thể nhân cơ hội này dập bớt hăng hái của con bé thì…

Vậy là hai ông cháu quy ước với nhau ba điều.

Không công bố thân phận, không lợi dụng sản nghiệp của nhà họ Hướng, không đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc. Dẫu gì với mấy lão cáo già kia, dù thành công hay thất bại thì một năm sau, công ty chi nhánh vẫn phải đóng cửa. Dĩ nhiên, lúc này Hướng Viên vẫn chưa biết mình đã bị lừa.

Hướng Viên chọn vị trí tổ trưởng phòng kỹ thuật, nhưng lúc ấy cô còn chưa biết Từ Yến Thời là tổ trưởng. Sau lại khi ông nội chuyển tin này đến Trần San, ngay lập tức bị Trần San từ chối —— giám đốc có thể đổi, chứ tổ trưởng tuyệt đối không thể. Khi ấy Hướng Viên khá hiếu kỳ, Trần San này nổi tiếng cậy tài khinh người, không biết là người nào mà được cô ta coi trọng như vậy.

Cuối cùng ông cụ cũng nghĩ ra biện pháp trung hòa, đấy là chia phòng kỹ thuật làm hai tổ, cuối cùng Trần San mới miễn cưỡng đồng ý.

Lại Phi Bạch vô tội nói: "Đại tiểu thư à, để viết bản sơ yếu lý lịch này anh đã phải gom góp mọi bằng khen trong nhà mới ra đấy. Lão gia nói cần phải chân thật không thể làm giả, anh tìm hoài tìm mãi mà chỉ tìm được chừng đó, như thể bao kinh nghiệm của em đều dừng lại ở giai đoạn ấy. Sau này lớn lên ngoài chơi game ra thì không còn gì hết."

"…Cẩu Tử, anh thay đổi rồi."

Rõ ràng anh từng nơi lúc tôi chơi game có sức hấp dẫn nhất mà.

Lại Phi Bạch lạnh lùng nói: "Còn có việc gì không đại tiểu thư, bên anh nhiều việc lắm."

Nói nhiều cũng vô ích, Hướng Viên rất có tôn nghiêm cúp máy trước.

Lại Phi Bạch vui vẻ xoay người mở cửa văn phòng.

Một ông cụ ngồi trên sofa đằng sau cửa – chắc chắn lúc trẻ là một người đàn ông rất tuấn tú – trên trán viết đầy mấy chữ "tại sao vẫn chưa có ai đến đón tôi tan làm, tôi đã sinh ra đám ất ơ gì thế này". Ông cầm tách trà, tay phải ung dung gạt nhẹ nắp giải nhiệt, sau đó lại nhìn ra cửa, bình tĩnh nhấp một ngụm rồi hỏi: "Hướng Viên mới gọi à?"

Lại Phi Bạch hơi khom người nói: "Vâng ạ, hỏi tôi về bản sơ yếu lý lịch."

Ông thấp giọng nói, "Không biết xấu hổ hay sao mà còn hỏi, bản thân như thế nào mà còn không biết?" Chắc là uống phải lá trà nên ông nhè ra nhổ vào trong tách, nói tiếp: "Đúng rồi, giữa Trần San và Từ Yến Thời có quan hệ gì? Sao cô ta lại bảo vệ cậu ta đến vậy?"

"Tôi đã tìm người điều tra rồi, xác nhận không có quan hệ bất chính nào cả, lúc trước Trần San đến trường chiêu quân thì đào được Từ Yến Thời ở bên Vi Đức về, nghe nói lúc trước cậu ta đã ký hợp đồng với Vi Đức rồi, nhưng sau lại bị Trần San ngáng chân đoạt về."

Vi Đức là đầu rồng duy nhất trong lĩnh vực định vị GNSS trong nước, thuộc GPS của Trung Quốc, tuyển dụng bước đầu đến 211 thạc sĩ. Kết quả chỉ có người tốt nghiệp chính quy mới có thể ký hợp đồng với Vi Đức, trình độ thằng nhóc này phải giỏi đến mức nào đây?

Ông cụ không tin lắm, chủ yếu là không tin Trần San, "Trần San có năng lực lớn như vậy sao?"

Lại Phi Bạch nhún vai không biết.

"Được rồi, đừng để Trần San cố chấp quá, bỏ được thì bỏ. Đời người sống được mấy năm đâu!"

Nói xong, Lại Phi Bạch trơ mắt nhìn ông đứng dậy xoạc chân xuống đất, làm động tác theo chữ cực tiêu chuẩn.

Lại Phi Bạch lấy lại bình tĩnh: "Lão gia thân thể dẻo dai, thiên thu muôn đời."

***

Thành phố Lật Châu, 4 giờ chiều, tất cả mọi người trở về công ty.

Hướng Viên ngồi ngẩn người trong phòng tổng giám đốc, tổng giám đốc tên Lý Vĩnh Tiêu, khoảng bốn mươi tuổi, tướng mạo bình thường, trán hẹp thông minh, mày rậm mắt hí. Từ cái đầu bóng loáng dầu mỡ cho đến đôi giày da Yearcon cũng bóng loáng trên chân, thậm chí cả từng sợi tóc cũng toát lên vẻ bị xã hội chủ nghĩa chèn ép —— trên trán viết hai chữ "người minh bạch".

Lúc Trần San đưa CV đến cho ông ta, Lý Vĩnh Tiêu cảm thấy như bị đùa giỡn, không chút do dự lập tức từ chối. Năm ngoái bên tổng công ty cũng đưa một cháu gái nào đó qua đây, thế nhưng cô ta chỉ đi chứ không làm, ngày ngày đi trễ về sớm làm phiền đến đồng nghiệp, lãnh đạo phê bình câu nào là lập tức tố cáo lại với bên tổng công ty, hại năm ngoái chi nhánh công ty bọn họ bị trừ tiền thưởng một cách "khó hiểu". Lý Vĩnh Tiêu là người thành thật, nên ông thường xuyên tránh xa dạng "con ông cháu cha" như thế này. Kết quả Trần San lại tỏ thái độ rất rõ ràng, tuy không nói rõ là gì song ông cũng biết thân phận cô gái này không đơn giản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!