Nói đoạn, anh lách người đi vào rồi trở tay khóa cửa lại, mặc áo khoác đen đứng ở huyền quan, trông thật cao lớn.
Phủ trên người anh là những bông tuyết ngoài kia, quanh thân tỏa ra khí lạnh, mang theo gió lạnh nhưng ánh mắt lại quá đỗi nóng bỏng.
Từ Yến Thời cúi đầu nhìn cô, sự sâu thẳm đong đầy trong đó không cách nào nói rõ, tay vẫn đang kéo chốt cửa sau lưng, cảm xúc trong đáy mắt vừa đượm nồng lại triền miên.
Cả tuần nay hai người đều bận tới mức đầu óc quay cuồng, gần như không có không gian riêng tư.
Hướng Viên đã cởi áo khoác, lúc này chỉ mặc mỗi áo sơ mi mỏng tanh, vì ban nãy rửa mặt nên cô đã cởi hai nút áo ra, mơ hồ lộ ra đường cong quyến rũ dụ người ta suy nghĩ xa xôi.
Vị trí mềm mại như kẹo bông, lúc này dần phập phồng theo tầm mắt nóng bỏng của cô.
Từ Yến Thời cảm thấy bây giờ mình không còn giữ được lý trí nữa, anh nghiêng đầu đi điều chỉnh lại hô hấp.
Nhưng một giây sau lại bị người ta xoay đầu lại, Hướng Viên ôm mặt anh, nhón chân lên ngậm lấy môi anh. Kỹ xảo của cô không mấy thành thạo, đôi mắt mở to như chuông đồng, không nặng không nhẹ hôn anh.
Từ Yến Thời nhắm mắt, cúi đầu bắt đầu cắn ngược lại, lưng dựa vào cửa, nắm chặt eo Hướng Viên kéo vào lòng.
Hướng Viên bị ép phải ngẩng đầu, hôn đến mức nức nở, đầu óc quay cuồng.
Vì chiều cao của cô nên Từ Yến Thời phải cúi thấp xuống. Anh của lúc này đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, đầu lưỡi thần tốc tiến quân vào, không cho cô một cơ hội để thở dốc, mút môi dưới cô, hết cắn lại liếm, rồi lại thấp giọng nói bên tai: "Không muốn anh đi thì vì sao lúc nãy không nói?"
Hướng Viên thở hổn hển, nhỏ giọng đáp: "Sợ anh cảm thấy em dễ dãi."
Trái tim Từ Yến Thời bị lời cô nói siết chặt, anh cắn môi cô rồi lại kéo ra như trừng phạt, vừa hôn vừa đặt cô lên tủ giày, hỏi: "Biết anh đợi bên ngoài bao lâu không? Hả?"
"Anh vẫn chưa về sao?" Hướng Viên bị anh hôn đến mức ngẩn ngơ, nằm trong lòng anh thở dốc, "Vậy nếu em không gửi tin nhắn, anh vẫn đứng đó chờ cả đêm ư?"
Từ Yến Thời hôn cô tới tấp, thấp giọng đáp, "Không hẳn, anh đang chuẩn bị về công ty."
Hướng Viên ngẩng đầu nhìn anh, vòm ngực đàn ông rộng rãi ấm áp và lại còn thoải mái, cô dùng sức vùi đầu vào cổ anh hít hà.
Đúng lúc này mặt hai người chạm nhau, ánh mắt giao nhau, ra sức chiếm lấy hơi thở của đối phương. Cô vùi mình vào cổ anh, còn Từ Yến Thời thì cúi đầu hôn lên tóc cô, "Anh ở đây với em một lúc rồi đi."
Hướng Viên mơ màng gọi tên anh: "Từ Yến Thời."
Người đàn ông ừ một tiếng.
Hướng Viên lại gọi, "Từ Yến Thời."
"Ừm." Anh kiên nhẫn đáp, vuốt tóc cô.
Hướng Viên hài lòng, hỏi anh: "Thật sự ngoài cái lần chúng ta đó… anh chưa từng hẹn hò bao giờ sao?"
"Không tin à?" Anh cúi đầu nhìn cô.
"Anh hôn… rất nhuần nhuyễn."
"Là đàn ông tự khắc như vậy."
"Được rồi."
Từ Yến Thời nhìn cô, "Còn muốn hôn không?"
"Qua sofa ngồi đi, đứng mỏi quá." Hướng Viên thành khẩn nói.
Từ Yến Thời gật đầu, ôm cô đi vào. Vừa đặt cô xuống sofa thì Hướng Viên đã nói tiếp, "Đóng cửa ban công lại đi, kéo rèm cửa lại luôn."
Từ Yến Thời làm theo, Hướng Viên lại ra lệnh, "Bật TV đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!