Chương 48: (Vô Đề)

Vì thân phận của Hướng Viên nên tình yêu của hai người rất âm thầm không công khai, nếu quá táo bạo, ngộ nhỡ truyền đến tai ông cụ thì sợ cũng chỉ thêm phiền.

Từ Yến Thời cũng ra chiều thông cảm, thời gian trước ầm ĩ lớn như vậy, lời đồn trong công ty nổi lên tứ phía, nói anh không chịu nổi nên mới tạm rời cương vị công tác, bởi vậy tạm thời Từ Yến Thời cũng không muốn dùng cách này gặp mặt cụ nhà.

Thế là, cả hai bắt đầu né tránh nhau còn hơn cả trước.

Buổi sáng vô tình gặp nhau dưới quán cà phê ở dưới lầu, đúng lúc gặp phải đoàn chị em gái chuyên lải nhải Ứng Nhân Nhân và Lê Thấm đứng cuối đội ngũ xếp hàng.

Hướng Viên trầm ngâm một hồi, rồi đột nhiên nở nụ cười chuyên nghiệp hỏi thăm cấp dưới. Từ Yến Thời lập tức nhíu mày, có dự cảm bất an.

Quả nhiên, cô híp mắt nhìn anh, gọi: "Chào buổi sáng tổ trưởng Từ, đang mua cà phê hả? Tối qua lại thức đêm tăng ca à?"

Từ Yến Thời đang gọi nước, lúc cúi đầu móc tiền thì bất thình lình liếc nhìn cô, trên mặt viết rõ mấy chữ: tối qua anh ở đâu em còn không biết sao?

Mới sáng sớm mà em gái ở quầy thu ngân đã nhìn thấy cảnh sếp nữ đùa giỡn anh nhân viên đẹp trai, cười cười nhìn hai người họ với ý tứ sâu xa.

Hướng Viên bắt đầu nhập vai diễn sâu, ho một tiếng, dùng thân phận của cấp trên thành khẩn chân thành nói với anh: "Tuy đây là một tuần cuối cùng, nhưng thân là cấp trên của anh, tôi vẫn muốn nhắc nhở anh không được lơ là, chúng ta phải làm việc chăm chỉ cho đến phút cuối cùng. Đợi lát nữa tôi đến văn phòng sẽ nói với anh về kế hoạch công việc tuần này, thời gian khá eo hẹp đấy."

Từ Yến Thời chẳng hề đếm xỉa tới cô, gọi một ly cà phê Blue Mountain và một ly Latte, rồi anh cất tiền thừa vào túi, lẳng lặng dựa vào quầy nhìn cô diễn trò.

Chốc chốc Hướng Viên lại liếc mắt nhìn mấy người Lê Thấm và Ứng Nhân Nhân ở sau lưng cô, bỗng ra vẻ khoa trương bắt đầu nói bậy.

"Tôi nghe nói anh vừa từ chức đã có công ty muốn "đào" anh hả? Tiền lương hằng năm hai triệu sao? Lợi hại thật đó?!"

Từ Yến Thời vô thức liếc cô, thấy cô nháy mắt là biết ngay cô đang nói cho ai nghe, anh chưa bao giờ can thiệp vào chiến tranh giữa phụ nữ với nhau, mà bản tính Hướng Viên từ xưa đến nay rất không thích thua thiệt về phương diện này. Tuy anh không thích khoe khoang như thế nhưng cũng không phản bác cô, nhìn cô đầy dung túng, để mặc cô tự do phát huy, cho người ta đủ không gian để nghĩ miên man.

Đám Ứng Nhân Nhân sửng sốt, mấy cặp mắt trợn lên nhìn nhau, bắt đầu căng thẳng sốt ruột thảo luận ——

"Thật hay giả vậy?"

"Chắc là giả rồi, không phải vì chuyện thi đấu mà anh ta mới từ chức à?"

"Nghe cô ta nói nhảm làm gì."

Hướng Viên lại nói: "Sau này có rảnh quay về mời chúng tôi uống cà phê là được."

Từ Yến Thời ừ một tiếng.

Hướng Viên: "Mấy người Ứng Nhân Nhân thì thôi khỏi, vài ngày trước còn nói anh không ở nổi nên mới đi đấy."

Từ Yến Thời cười, "Được, không mời."

Trong đội ngũ sau lưng, Ứng Nhân Nhân tức đến phát điên, hoa tay múa chân mặt đỏ tới tận mang tai, nhưng lại bị mấy nữ đồng nghiệp giữ chặt kéo vào trong ngực, miệng cũng bị ba chân bốn tay bịt kín, chỉ có thể ngửa cổ bị ép phát ra vài âm thanh "ưm ưm" nghẹn ngào.

Các đồng nghiệp giữ cô ta lại, "Đừng, tôi sợ thật đấy chị gái này, ngay tới giám đốc Lê cũng không làm gì được cô ta, thôi bỏ đi Nhân Nhân, sau này chúng ta đừng dây vào cô ta nữa."

Ứng Nhân Nhân bị giữ đến mức mắt trợn trắng, "Khụ… không được tức giận…"

Hai người mua cà phê xong thì đi về, lúc đi qua dòng người xếp hàng, trông thấy đội ngũ chị em, Hướng Viên cố làm ra vẻ ngạc nhiên lên tiếng chào, "Các chị em vẫn còn xếp hàng hả?"

Ứng Nhân Nhân trợn mắt.

Mấy người còn lại dù giận cũng không dám nói gì.

"Lần sau nhớ dậy sớm chút, nếu không chỉ có thể uống đồ thừa của người khác mà thôi." Hướng Viên vỗ vai Ứng Nhân Nhân, thấp giọng nói bên tai cô ta, "Còn nữa, lúc xếp hàng thì đừng chơi điện thoại, vô tình để người khác xen ngang, đến lúc đó cô tìm ai nói phải trái đây."

Ứng Nhân Nhân sửng sốt, kinh ngạc nhìn cô, "Thật?"

"Thật chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!