Khí thế "tấn công" của người đàn ông kia rất dữ dội, kiểu người nhã nhặn như Lộ Đông đâu chứng kiến cảnh tượng "chiến trận" như vậy bao giờ. Thang máy kêu "ting" một tiếng nhắc nhở đã đến, nhưng anh ta không đi mà quay ngược trở lại đứng trước cánh cửa đã khép chặt kia, lịch sự gõ nhẹ cửa.
"Cô Hướng, cô có cần giúp gì không?"
Hai người ở bên trong ngấu nghiến hôn nhau như mãnh thú, sôi sục của đất trời, Hướng Viên bị anh hôn tới mức không thở nổi, hô hấp dần trở nên rối loạn.
Từ Yến Thời đổi sang hôn tai cô, cho cô khoảng trống để hô hấp, sau đó đôi môi lại kề tới, nhưng không mãnh liệt như vừa rồi mà chỉ khẽ gặm cắn như có như không.
Lộ Đông lại lần nữa gõ cửa.
Anh chợt cắn mạnh một cái, chẳng đoái hoài gì đến hơi thở rối loạn của cô, đầu lưỡi anh tiến vào không chút cố kỵ, mạnh mẽ khuấy đảo bên trong, "Bảo gã ta cút đi."
Trong nhà không bật đèn, Hướng Viên bị anh hôn đến nỗi âm thanh nức nở hít thở khó khăn, đầu óc mơ màng nhắc mình phải bật đèn, nhưng vì bị anh mút mát mà ngắt quãng nói: "Cứ… mở cửa… ra trước đã."
Từ Yến Thời bắt lấy tay cô giơ lên quá đỉnh đầu, đè người lên vách cửa, rồi lại hôn cô thật sâu, khàn giọng nói: "Mở cửa để gã ta thấy dáng vẻ lúc này của em sao?"
Một giây sau đó Từ Yến Thời buông cô ra, nhặt túi xách bị cô vất dưới đất lên, lấy điện thoại ra. Hai mắt anh đục ngầu, hô hấp còn hỗn loạn, một tay anh chống nạnh, tay kia đưa điện thoại tới cho cô, thở hổn hển nói: "Bảo gã đi đi, sau này cũng đừng tới nữa. Còn không anh đổi nhà cho em."
Biết nhà này bao nhiêu tiền không mà đòi đổi.
Hướng Viên lấy lại ý chí, lật đật cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Lộ Đông đứng ngoài cửa. Ở huyền quan có một tủ giày cao bằng nửa người anh, anh ngồi lên trên đó, đôi chân dài thả lỏng rũ xuống, vòng hai tay trước ngực, nhìn cô bị mình hôn đến mức tóc tai bù xù đang gửi tin cho người khác, bất chợt Từ Yến Thời có cảm giác tất cả mọi thứ vào giây phút này đều thật đáng giá.
Anh mỉm cười cúi đầu, lần đầu tiên trái tim được lấp đầy căng lên, không còn trống trải như trước.
Lần đầu tiên anh cảm thấy, gần ba mươi năm qua, tất cả những điều không công bằng của ngày trước đều rất đáng giá.
Hướng Viên gửi tin xong thì đưa điện thoại cho anh xem, đại khái là muốn cho anh biết: em từ chối anh ta rồi nha.
Từ Yến Thời không thèm nhìn mà cầm lấy điện thoại ném vào giỏ nhỏ ở cạnh huyền quan, kéo người qua đứng giữa hai chân mình.
Anh thả lỏng ngồi trên tủ giày nên gần như ngang hàng với cô, có điều Hướng Viên cao hơn chút đỉnh, theo bản năng cô ôm cổ lấy anh.
Cả hai bọn họ một người miễn cưỡng uể oải ngồi trên tủ, còn một người tựa sát vào ngực anh như không xương, cơ thể mềm nhũn. Một tay Từ Yến Thời ôm cô, một tay lần mò bật công tắc đèn trên tường, ánh sáng yếu ớt lập tức tỏa ra khiến thảm lông càng thêm mềm mại, cũng khiến cả phòng trở nên mờ ám hơn.
"Vì thấy Lộ Đông nên anh mới đến đây phải không?" Hướng Viên nhìn anh.
Từ Yến Thời cúi đầu cười cười, ngả người về sau dựa vào tường, chân thả lỏng chạm đất, trên người vẫn còn mang theo mùi rượu, hơi nghiêng đầu nhìn cô, dáng vẻ lười biếng pha thêm chút ngà say thật sự rất quyến rũ.
Nhưng ánh mắt nóng bỏng nhìn thẳng vào cô kia khiến Hướng Viên cảm thấy trái tim đập thình thịch không ngừng, đầu nóng lên.
"Em suy nghĩ nhiều rồi," Anh trêu, "Thấy em lúc xuống xe như vậy, là anh đã biết tối nay em đang đợi câu trả lời của anh."
"… Em không có."
"Còn không thừa nhận?" Anh nhún vai tựa người ra sau, đưa tay lên sờ khóe mắt cô, thẳng thắn vạch trần, "Vậy thì lúc nãy trên xe khóc cái gì? Không phải vì cảm thấy sẽ kết thúc với anh sao?"
Hướng Viên phát hiện một khi người đàn ông này đã thẳng thắn thì chẳng ai đỡ nổi cả.
Vậy là cô cúi đầu xuống hôn anh, không muốn để anh nói tiếp.
Từ Yến Thời đổi bị động thành chủ động, nắm lấy eo gặm cắn môi cô, thậm chí còn ác ý cắn môi dưới cô rồi kéo nhẹ ra, trong nháy mắt ấy đầu lưỡi chui tọt vào trong – ngay đến lúc hôn mà người đàn ông này cũng thẳng tới mức gợi tình. Hướng Viên bị anh hôn đến nỗi mặt mày đỏ ửng, hô hấp rối loạn nằm trên người anh, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Vậy chúng ta đang quen nhau sao?"
"Có muốn ngắm mình trong gương xem bây giờ trông em thế nào không?" Tối nay không biết là do uống rượu hay sao mà Từ Yến Thời lại bộc trực đến độ khiến người ta tức nổ phổi, "Em nghĩ có thể hôn như vậy với một người bạn bình thường ư?"
Nói đoạn, anh mở đèn lên như để cô nhìn rõ chính mình hơn, vẫn ngẩng đầu dựa vào tường, vẻ mặt có hơi căng thẳng.
"Mấy ngày ở Thượng Hải, lúc anh quyết định từ chức quả thật đã có nghĩ đến, em từ chối anh là đúng, cứ kéo dài như thế cũng không có nghĩa lý gì, chẳng thà thôi đi còn hơn. Nhưng mỗi lần thấy ánh mắt em nhìn mình là anh lại không cam lòng, anh cảm thấy hẳn mình có thể đem lại hạnh phúc cho em. Tên Lộ Đông đó, anh thật sự không để gã ta vào mắt," Nói đến đây, anh lại bật cười, "Nhưng anh cũng không biến thái như thế, anh sẽ không yêu cầu em không được nói chuyện với người đàn ông khác, có điều nếu đã quyết định ở bên nhau, có mấy lời anh cần nói trước."
Hướng Viên ôm cổ anh, "Chuyện gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!