"Rầm rầm!"
"Rầm rầm rầm!"
"Rầm rầm rầm!"
Cuối hành lang tối đom vang lên tiếng đập cửa liên tục! Xen lẫn đó là tiếng la hét của người bị mắc kẹt, giọng nam nữ đan xen hỗn loạn như phát điên.
Trong hành lang, ngọn đèn vàng trên tường hắt tia sáng chập chờn lên vách tường đối diện, ánh sáng mờ mờ càng khiến hành lang yên tĩnh thêm dài dẵng, tối tăm mơ màng.
Gió lùa thổi qua, ngoài tiếng tiếng hét chói tai thỉnh thoảng vang lên, thì toàn bộ hình ảnh đều bất động, ở lối vào trống không bày một tấm bảng thông báo màu xanh da trời: đang sửa chữa, cấm vào.
Hướng Viên kiệt sức không đập cửa nữa, mà thể lực của một người ngày đêm đảo lộn như Few lại càng không chịu nổi, không khác gì chú chó vừa trồi lên mặt nước, tay chân kiệt quệ ngồi bệt xuống đất, khuyên nhủ: "Cậu nghỉ một lúc đi, đừng để lát nữa ra ngoài lại mất sức, chắc nhân viên khóa nhầm thôi."
Hướng Viên bật đèn, ánh mắt như ra đa lục soát mọi công cụ có thể sử dụng, đầu óc xoay chuyển rất nhanh, ngồi xổm xuống trước mặt Few, mò lấy tấm ván sau lưng anh ta nhìn trái nhìn phải, lơ đãng phân tích: "Lúc nãy khi cậu kéo tôi đến, có phải có nhân viên chỉ đường, nói là bên kia đang sửa nên chúng ta mới đi sang đây?"
Few cẩn thận nhớ lại, "Hình như thế."
Hướng Viên càng thêm chắc chắn, "Coi như có nhân viên không biết mà vô tình khóa chúng ta lại đi, nhưng cậu cho rằng, tiết mục của cậu đã qua nửa tiếng mà không có ai đến tìm chúng ta, cậu không thấy lạ hả? Hơn nữa cậu nghe tiếng đi, tôi không hề nghe thấy âm thanh của hội trường, hay nói cách khác, nơi chúng ta đang ở cách xa hội trường."
"Nhưng tôi nhớ chúng ta không đi xa mà, tôi sợ bên kia ồn nên mới qua đây, hơn nữa, vừa rồi có nhân viên đội mũ vẫn chỉ đường cho tôi…" Nói tới đây, Few sực nhớ đến dáng vẻ của nhân viên kia, mũ lưỡi trai… Tim đột nhiên đập thình thịch, nơm nớp lo sợ đưa ra một suy đoán to gan, "Chúng ta bị người ta gài bẫy rồi ư? Nhưng sao hắn biết được tôi muốn đi tìm cậu, vì thấy số quà kia nên tôi mới tìm cậu mà!"
Nói tới đây, hai mắt Few sáng lên, "Hung thủ chính là người đã tặng quà!"
Vụ án đã được phá. Few bị chỉ số thông minh của mình thuyết phục.
Hướng Viên nằm dài trên đất, không biết nhặt đâu ra một chiếc cờ lê – cô định cạy cửa thử, không quay đầu lại mà nói: "Không đúng, chi hơn một triệu cũng ngu quá rồi. Hơn nữa làm sao đối phương đoán được cậu thấy số quà đó thì sẽ lập tức đến tìm tôi, nếu cậu đợi buổi họp báo kết thúc rồi mới tìm tôi, vậy bọn họ có thể chính xác nhốt chúng ta ở đây được không?
Trừ khi…"
Few: "Trừ khi cái gì?"
"Trừ khi cậu và bọn họ cùng một phe."
"Phi!"
Hướng Viên cũng cười cười hủy bỏ suy đoán này, cố cạy mở chốt nửa, nói: "Tiêu tiền mua chuộc cậu thì giá cao quá, càng không có bảo hiểm. Chắc chắn đối phương nhằm vào tôi, nếu cậu không đến tìm tôi, hẳn kế hoạch ban đầu là chỉ một mình tôi mất tích."
Few nghe vậy thì tóc gáy dựng đứng, tay chân mềm nhũn như có thể tan thành nước, run rẩy nói: "Công ty các cậu… phức tạp vậy sao?"
Rồi anh ta lại thở dài: "Đột nhiên cảm giác cậu cũng không dễ dàng gì."
Hướng Viên cười cười, dùng sức kéo một cái, cắn răng vặn đinh ốc xuống, còn không quên khuyên anh ta: "Chẳng ai dễ dàng cả. Mà nói thật chuyện của cậu với Tiêu Tiêu cũng không có gì, mình sống không thẹn với lương tâm là được, đó mới là điều quan trọng hơn tất cả. Tới giúp một tay đi."
Cũng may đây không phải là cửa chống trộm mà chỉ là một cánh cửa gỗ rất bình thường, chắc hẳn là phòng chứa đồ linh tinh lâu rồi chưa dùng, khóa cửa bình thường, nhưng Hướng Viên không vặn xuống được, cô chỉ có thể nghĩ cách dùng bạo lực tháo gỡ từ phía khác thôi.
Hướng Viên lấy ra một chiếc hộp dụng cụ đã bị bỏ hoang lâu trong đống đồ, không ngờ có cả máy khoan kim loại chạy điện.
Tiếng của máy khoan rất lớn, dù chưa tháo cửa được thì âm thanh chói tai kia cũng sẽ khiến người chú ý.
"Xoẹt xoẹt ——" Hướng Viên cắm điện vào.
Máy khoan kim loại bất thình lình rung lên.
Cả hai trố mắt nhìn nhau, đồng loạt ngồi xổm dưới đất, sợ hãi nhìn chằm chằm vào lưỡi khoan sáng bóng kia, đồng thời nhìn đối phương mà cùng đặt câu hỏi: "Cậu, biết không?"
Few chậc lưỡi, run bần bật che kín áo khoác: "Tôi nói cậu biết, tôi chỉ biết một loại kim thôi, chính là kim cương."
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!