Chương 44: (Vô Đề)

"Hướng Viên, đây là thế giới của anh." Từ Yến Thời chống một tay lên bệ cửa, một tay cầm điện thoại, nghiêng đầu nhìn thẳng vào mấy chữ bảo tàng công nghệ chớp đỏ ngoài cửa, nói.

Hoan nghênh em, cô gái của anh.

***

Nửa giờ sau, một chiếc xe Ngũ Lăng Hồng Quang màu bạc nhanh chóng dừng lại bên đường, đèn xe nhức mắt rọi thẳng vào mặt Từ Yến Thời. Anh dựa vào cửa xe, khó chịu híp mắt lại. Một giây sau đó, lão Khánh vác bình xăng hì hục đi tới, Từ Yến Thời đi đến mở bình xăng ra, lại bị người ta đùa cợt: "Xảy ra chuyện gì thế? Hôm nay đi ra ngoài không mang theo não hả?

Không nhìn đồng hồ xăng mà dám chạy đến vùng hoang vu này à?"

Hiếm khi thấy Từ Yến Thời không phản bác, để mặc anh ta cười giễu.

"Nếu cậu dẫn phụ nữ tới thì tôi còn hiểu được đấy, mà đằng này cậu lại đến một mình? Quỷ đả tường* hả?" Rốt cuộc lão Khánh cũng có dịp chọc được anh nên líu ríu không ngừng, đợi tới khi anh mở nắp xăng ra thì mới chợt vỗ gáy, trợn mắt nói, "Mẹ nó, quên cầm phễu rồi, lỡ tràn ra… Ngộ nhỡ lát nữa lái xe về nổ mất thì sao?"

(*Quỷ Đả Tường: chính là lúc ban đêm hoặc ở vùng ngoại ô, bạn mất đi cảm giác phương hướng, hay nói cách khác là bạn đã lạc đường.)

"Không phải tôi đã bảo cậu đem theo rồi à?"

"Mẹ kiếp, nửa đêm nửa hôm cậu gọi điện đến làm tôi phải bò từ trong chăn ra, nhất thời cuống cuồng nên quên mất."

Từ Yến Thời mở cửa xe, lấy tờ quảng cáo giấy cứng ở phía ghế sau ra – không biết là do ai nhét vào, sau đó cuộn thành hình cái phễu. Lão Khánh đứng cạnh nhìn, không nhịn được thầm than, đúng là học bá có khác, phản ứng nhanh thật, anh ta nhìn chằm chằm cái phễu tự chế đang thành hình, lại quay về đề tài chính: "Mà rốt cuộc tối nay cậu ở đây làm gì vậy?"

Từ Yến Thời giơ tay xé một phần ở đáy, nói thẳng không chút giấu giếm: "Tỏ tình, theo đuổi."

"…"

Theo bản năng lão Khánh "à" một tiếng, nhưng hai giây sau, một tia sáng lóe lên trong đầu, anh ta thét ầm lên: "Tỏ tình??!"

"Ừ."

"Hướng Viên hả?" Có dùng đầu ngón chân nghĩ, Lão Khánh cũng cảm thấy chỉ có thể là cô.

Anh không có vẻ gì ngạc nhiên, vẫn lạnh mặt tiếp tục cuộn phễu, song lời nói ra lại vờ ngạc nhiên: "Cậu cũng biết à."

Thật ra con người Từ Yến Thời cũng không hẳn quân tử khiêm tốn, quen biết nhau mấy năm lão Khánh cũng hiểu anh được phần nào, một khi đã muốn ra tay thì không ai địch nổi, chính là cái kiểu đương lúc đối phương toan rút đao ra, thì anh đã thu đao vào vỏ cúi đầu kết thúc.

"Cái quái gì vậy," Lão Khánh nhìn dáng vẻ đó của anh thì hỏi thêm, "Cô ấy đồng ý rồi hả?"

"Chưa," Từ Yến Thời cắm phễu tự chế vào bình xăng ô tô, "Nhưng đã đồng ý sẽ suy nghĩ."

"Không ngờ em Viên lại khó theo đuổi như vậy. Suy nghĩ gì nữa, người đàn ông cực phẩm như cậu thì cô ấy còn nghĩ cái gì?"

"Có thể đang nghĩ xem sau này đặt tên con là gì?"

"…"  Lão Khánh ngơ ngác, "Cậu có thể có chút gì gọi là hồi hộp không hả?"

"Không hồi hộp thì sao tối nay tôi lại chạy hết một bình xăng?"

Lão Khánh sực nhớ, "Đừng quên trả tiền xăng cho tôi đấy, gần đây tôi hơi túng thiếu." Đàn ông với nhau nói chuyện rất trực tiếp, thẳng thừng hơn so với cánh chị em phụ nữ muốn đòi tiền, lại càng không vì thế mà sinh ra cách trở.

"Chuyển rồi." Từ Yến Thời đã chuyển từ sớm, lão Khánh lấy điện thoại ra thì mới thấy anh đã chuyển mười phút trước, về mặt này Từ Yến Thời tự giác hơn mấy những người cùng giới khác nhiều.

"Trong nhà có việc à?" Từ Yến Thời hỏi.

Lão Khánh: "Cũng không có gì, chỉ là mẹ tôi tái phát bệnh cũ, cứ chạy tới chạy lui từ nội thành đến nông thôn, kết quả ngã gãy chân ở bến xe, bây giờ đang nằm viện, nên tôi muốn mua một căn hộ ở nội thành cho hai người họ ở, đỡ phải mất công chạy tới chạy lui như vậy. Hai ngày trước tôi đã nhìn trúng một căn hộ, đã đặt tiền cọc rồi, chỉ chờ sang năm kiếm thêm tiền để trang hoàng."

Nghe thấy thế, Từ Yến Thời ngước mắt nhìn anh ta: "Cậu thật sự không định về Bắc Kinh tìm việc à?"

"Tính nói chuyện này với cậu đây, cậu đoán xem tôi gặp phải ai tại cuộc thi ở Bắc Kinh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!